Chương 40: Đêm

Sự tình bên Di Tương điện tạm thời bỏ qua một đoạn, Hoàng đế ở lại làm bạn với Nhu Uyển nghi, những người còn lại hồi cung.

Xuy Ninh cung có Trang Lệnh nghi và Nhu Uyển nghi, cả hai đều là Lục nghi tứ phẩm, thân phận không thấp, lại không đủ để đảm đương chủ vị một cung, cho nên Xuy Ninh cung vừa nói cũng không tồn tại chủ nhân.

Nhưng thái độ làm người của Trang Lệnh nghi nhất quán cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, chuyện này không phải nghĩa vụ của mình, vẫn chủ động biểu hiện muốn đưa chư vị tỷ muội, tiễn tới cửa cung.

"Khuya rồi, tỷ tỷ sớm trở về nghỉ tạm đi, đừng để bị lạnh." Trang Lệnh nghi cười nói với Cố Vân Tiện.

"Trang muội muội lo nghĩ nhiều rồi, hiện giờ nguyên quý cơ là song hỷ lâm môn, cả người tự nhiên thư thái, làm sao có thể thấy lạnh ?" Minh Sung nghi nói một cách kỳ quái.

Nàng quay đầu, vẻ mặt lãnh đạm, "Hỉ, hỉ ở chỗ nào ? Hôm nay Nhu Uyển nghi suýt chết, trong lòng ta nóng như lửa đốt, nào còn có tâm tư nghĩ đến chuyện khác ?" Đôi mắt trong vắt dừng trên gương mặt lãnh diễm kiêu căng kia, mang theo vài phần suy tư, "Hỉ mà Sung nghi nói, chắc không phải là bệ hạ tấn vị cho ta, còn cho phép ta hiệp trợ quản lý lục cung chứ ?"

Minh Sung nghi khẽ nâng cằm, "Ngươi biết rõ còn cố hỏi."

Cố Vân Tiện mỉm cười, khó nén sự châm chọc, "Xem ra, cho tới giờ Minh Sung nghi vẫn còn chưa nhận thấy mình sai." Ngữ khí trở nên sâu xa, "Vừa rồi ở trong điện, ta nghĩ để lại mặt mũi cho ngươi, mới không nói ra những lời này trước mặt bệ hạ, nhưng nếu ngươi đã không biết hối cải, vậy ta không thể không nhắc tới."

Thanh âm của nàng trở nên lạnh lẽo, "Bệ hạ tín nhiệm ngươi, cho nên mới để ngươi cùng chung tay quản lý lục cung, nhưng ở vị trí này ngươi lại vô trách nhiệm, một mặt đả kích đối lập, làm cho lục cung chướng khí mù mịt.

Cái khác tạm thời không nói, chuyện ngự mã kinh hoàng mấy ngày trước, đã đủ để lập tội ngươi trì cung bất lực ! Hôm nay bệ hạ không phạt ngươi đã coi như nhân từ, ngươi không chỉ không biết ơn, lòng còn ôm oán hận, quả thật là hết thuốc chữa !"

Câu nói kế tiếp đã là trách cứ.

Giờ phút này chư vị cung tần cũng không rời đi, toàn bộ tụ họp ở bốn phía.

Cố Vân Tiện và Khương Nguyệt Thường – hai người vốn đã khiến người ta chú ý, ở ngoài mặt mọi người giống như không có việc gì, lại ngấm ngầm xốc lại tinh thần, chú ý cả hai.

Bây giờ nghe được lời của nàng, đều có chút kinh ngạc.

Hôm nay Cố Vân Tiện đầu tiên là đoạt cung quyền của Khương Nguyệt Thường, lúc này lại không nể mặt trách cứ nàng ta như vậy, là chuẩn bị triệt để trở mặt ?

Ngẫm lại, hai người này vốn kết thù còn sâu hơn biển, đời này đã quyết không có khả năng nở nụ cười xóa tan thù hận.

Một khi đã vậy, quả thật Cố Vân Tiện cũng không cần thời thời khắc khắc nhẫn nhịn Khương Nguyệt Thường nữa.

Minh Sung nghi bị nàng sẵng giọng trách cứ mặt cười trở nên đỏ bừng, vài bước tiến lên, bản năng muốn đi tới đánh một bạt tai.

Ánh mắt Cố Vân Tiện lạnh lùng, giống như có băng châm bắn ra, Khương Nguyệt Thường bị ánh mắt này làm cho khiếp sợ, tay hạ xuống, rốt cuộc không giơ lên nữa.

Cố Vân Tiện quay đầu, nhìn sang Dục Thục nghi, "Thực ra trước khi Minh Sung nghi nhúng tay vào cung vụ, Dục Thục nghi vẫn xử lý mọi chuyện rất khá.

Nếu đêm đó bệ hạ chưa từng cho phép Minh Sung nghi cùng quản lý lục cung, có lẽ sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy."

Dục Thục nghi không nói gì.

"Cố Vân Tiện ngươi !" Minh Sung nghi gần như muốn cắn nát răng, hận không thể xé nát khuôn mặt bình tĩnh kia.

Nhưng chút lý trí còn sót lại nói cho Khương Nguyệt Thường biết, nay Cố Vân Tiện sớm đã không còn là phế hậu mặc người bắt nạt kia.

Nàng ta là nguyên quý cơ thịnh sủng, nếu mình còn dám đánh nàng ta, không khác gì tìm đường chết.

Cố Vân Tiện đứng trong gió đêm, mặc áo khoác thu hương lục vân cẩm, thanh nhã đoan trang trầm tính, lại mang dáng dấp nghiêm nghị không thể xâm phạm.

Bốn phía mọi người thấy nàng như vậy, đều không khỏi bắt đầu nhớ đến hoàng hậu nương nương cao cao tại thượng lúc trước.

Đây là uy nghi của vị giả từ lâu, cho dù xưa đâu bằng nay, nhưng nàng ấy thủy chung vẫn từng ngự trị trên họ.

Nàng ấy là chủ mẫu của họ.

Không tự giác, một số cung tần ban đầu lòng còn tồn tại khinh miệt hơi nghiêng đầu, tránh nàng, dường như có chút sợ hãi loại khí thế này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!