"Câu vẫn ?" Thanh âm của Hoàng đế trở nên nguy hiểm, "Chính là câu vẫn được dân gian gọi là "đoạn trường thảo" ?"
Dưới khí thế áp bách cường đại Tiết Trường Tùng có chút co quắp, cố hết sức bình ổn tâm trạng, mới có thể trấn định nói: "Vâng.
Câu vẫn chứa kịch độc, cho dù dùng nó ngâm qua nước cũng có thể đưa người ta vào chỗ chết.
Trong thịt băm mà Tam Hoàng tử ăn bị trộn lẫn một ít câu vẫn thủy, phân lượng này không đủ nguy hại đến tính mạng với một người đã thành niên, nhưng lại đủ để đưa một đứa trẻ chưa được nửa năm vào chỗ chết."
Hoàng đế khẽ cười, trong mắt đều là ý lạnh, "Câu vẫn.
Lại là câu vẫn." Quay đầu nhìn về phía trong điện, "Hoạn quan nghiệm thực ở đâu ?"
Một tiểu hoạn quan trong đám người đang quỳ chậm rãi bước ra, sắc mặt trắng bệch như quỷ, toàn thân run lẩy bẩy, lê gối đi vào trong điện.
"Bệ hạ…" Y run rẩy đập đầu, trán kề đất lại không dám ngẩng lên.
"Vì sao chưa từng nghiệm ra thức ăn có gì khác thường ?" Hoàng đế bình tĩnh hỏi.
"Thần… Thần…" Thanh âm run rẩy đến kỳ cục, nửa ngày cũng không nói ra một câu.
Tiết Trường Tùng nhìn thấy khó nhẫn, hơi do dự, vẫn kiên trì nói: "Khởi bẩm bệ hạ, nguyên nhân là do câu vẫn thủy quá ít, từ hương vị sẽ không nhận ra khác thường.
Mà loại độc này ngân châm cũng không nghiệm ra.
Sở dĩ phản ứng của Uyển nghi nương tử lớn như vậy, là vì thể chất của ngài ấy quá yếu, lại vừa sinh nở không lâu, chính là thời điểm thân thể suy yếu.
Nhưng vị quý nhân này thể chất khỏe mạnh, cũng không như Uyển nghi nương tử, cho nên tạm thời chưa có phản ứng gì."
Hoàng đế sáng tỏ gật đầu.
Tiểu hoạn quan thấy vẻ mặt của hắn, tưởng rằng bản thân đã được khoan thứ, trong lòng vừa buông lỏng, thì nghe thấy bệ hạ không mấy để ý nói: "Mang xuống trượng tễ."
Hai chân y mềm nhũn, toàn thân co quắp thành bùn nhão.
Bên cạnh lập tức có người đi tới bắt lấy tiểu hoạn quan, đưa y ra ngoài.
Tiểu hoạn quan muốn mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng cổ họng giống như bị bóp chặt, một câu cũng không nói nên lời.
"Bệ hạ." Một âm thanh mềm nhẹ, mang theo sức mạnh làm tâm thần người ta thư hoãn.
Hoàng đế quay đầu, đã thấy Cố Vân Tiện quỳ gối trong đám người, ngẩng đầu nhìn về phía mình, "Thỉnh cầu bệ hạ nghĩ lại."
Những người bên cạnh đều kinh hãi nhìn Cố Vân Tiện, không biết nàng thần bí cái gì.
Hôm nay vừa thấy trạng thái Hoàng đế đã biết là không bình thường.
Tuy hắn hỉ nộ bất thường, nhưng ngày thường vẫn rất khoan dung với hạ nhân, tình huống cứ vậy bật thốt lên trượng tễ là thập phần hiếm thấy.
Mấy cung tần hiểu biết nhiều chuyện trong cung đã nghĩ đến chuyện Lâm tiệp dư đầu độc năm đó, phỏng chừng hơn phân nửa là chuyện hôm nay tác động đến hận cũ của bệ hạ, nên lúc này mới tức giận đến vậy.
Dưới tình huống như vậy còn vấp phải xui xẻo, Cố Vân Tiện cũng thật là anh dũng quá đi !
"Nguyên nhân sự việc lần này không chỉ trách hoạn quan nghiệm thực kia.
Cho dù hắn có sai, cũng chưa đáng tội chết." Cố Vân Tiện nói, "Làm vua phải thưởng phạt phân minh, vô tội giận chó đánh mèo như vậy, có khác gì quân gian ác đâu ?"
Hoàng đế nghe vậy sắc mặt nặng nề, không nói lời nào nhìn nàng.
Cố Vân Tiện vẫn duy trì tư thế hơi ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo sáng tỏ, hết sức ngay thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!