Chương 38: Ẩn Nhẫn

Hoàng đế ngồi một mình trong Đại Chính Cung, trầm mặc nhìn tấu chương trong tay.

Vẻ mặt kích động biện hộ của Ninh Vương đêm đó vẫn còn hiện rõ trước mắt hắn.

Hoàng đế biết y đối với mình tâm tồn oán hận, nhưng lại không ngờ rằng y sẽ có lá gan lớn như vậy, dám hạ thủ động tay chân trong bảo vật tiến cống của bản thân.

Nên biết nếu dùng biện pháp này, cho dù đến cuối cùng thành công tổn thương đến hắn, nhưng chính y cũng khó tránh thoát tội danh của mình.

Muốn đồng quy vu tận, cùng chết sao ?

Khẽ thờ dài, hắn thờ ơ mở sổ con, đập vào mắt chính là những nét bút ngay ngắn đúng quy tắc, giữa những hàng chữ nhìn như cung kính, lại rõ ràng mang theo khí thế của bậc lão thần triều đình nhiều năm mới có.

Từ ngày đăng cơ ngồi lên đế vị hoàng đế đã biết, muốn thực hiện được lý tưởng của mình, người này chính là trở ngại lớn nhất.

Phụ hoàng mười ba năm nhiếp chính hoang đường, giết hại trung lương, triều cương trong sạch của hai vị Hoàng đế đời trước cực cực khổ khổ sáng tạo, tới khi hắn tiếp nhận, chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.

Quốc khố trống rỗng, quân doanh chậm trễ, triều đình phe phái phức tạp, kết bè đảng hòng chiếm lợi riêng; ở địa phương càng là một mảnh hỗn loạn, tham quan ô lại hoành hành, chiếm đoạt tài sản của bá tánh.

Những điều này từ khi còn là niên thiếu, hắn đã nhìn quá rõ.

Năm mười ba tuổi, Cơ Tuân vâng mệnh đồng hành cùng Công Bộ quan viên cùng nhau tuần tra đường sông Bạch Hà, với tư cách rèn luyện.

Lúc đó tiết trời tháng 8, khúc sông Bạch Hà nhiều nơi đê bị vỡ, bờ sông hai bên đều là thôn trang, thành trấn, bị bao phủ một màu trắng xoá đếm không hết.

Những thứ hắn nhìn thấy dọc đường đi, đều là xương trắng chồng chất, dân chúng lầm than.

Chuyện này là một chấn động quá lớn đối với Cơ Tuân, đến nỗi sau khi hồi kinh, khí phách thiếu niên phát tác, hắn đã không màng suy nghĩ đến hậu quả sâu xa, qua nửa tháng viết thành một quyển《 Gián Thiên Tử Sơ 》, hơn một vạn chữ, dày một chồng, thời điểm trình lên nhìn qua thập phần phong cách.

Nhưng mà đối với vị nhi tử thập phần phong cách đang hào hứng với tác phẩm của mình, tiên đế lại không có vẻ gì là hứng thú.

Lúc đó ngài đang ôm mỹ nhân trong lòng, lười biếng cầm lên một quyển tấu chương khác, tuỳ ý liếc vài cái, vẻ mặt không thú vị liền ném sang một bên.

Cơ Tuân quỳ gối trong điện, nhìn đến động tác này của Phụ hoàng, trong lòng chợt lạnh.

Quả nhiên, kế tiếp Tiên đế liền nhìn về phía hắn, nhàn nhạt nói: "Trẫm vốn nghĩ rằng Đại lang con là nhi tử của ta, lại giống với ta nhất.

Ai ngờ ta đã lầm.

Suy nghĩ của con lại chỉ có thể cổ hủ cũ kỹ như thế, khiến trẫm thật thất vọng!"

Cơ Tuân chưa bao giờ bị Phụ hoàng nói nặng lời đến vậy, trong nháy mắt có chút ngây người.

Lại trông thấy ánh mắt lãnh đạm của người, trái tim không khỏi lạnh lẽo.

Hắn biết mình đã phạm phải sai lầm.

Bản thân quá mức kích động, không ngờ sẽ xúc động đến nước này.

Phụ hoàng không thích nhất chính là nhìn thấy thần tử gián ngôn, vì thế nên đã từng trách phạt mấy vị ngôn quan kia.

Đây là cấm kị của người, không ai không biết đến, nhưng lần này hắn bị tình huống bi thảm nơi đường sông ven bờ kia kích thích, lại quên bẵng đi mất, dẫn đến việc phạm phải sai lầm to lớn này.

Sau khi biết được việc này, Mẫu hậu không nói gì, chỉ cho truyền gọi hắn vào điện Tiêu Phòng, ném cho hắn một quyển sách.

Trong lòng hắn đã sớm có sự chuẩn bị, cho nên sau khi nhìn thấy điển cố sinh tử tương bác, ba huynh đệ tranh đoạt, cũng không kinh ngạc mấy.

Mẫu hậu chăm chú nhìn hắn, nhàn nhạt nói: "Nhìn dáng vẻ của con, chắc hẳn đã sớm hiểu rõ mười mươi đạo lý trong sách.

Ta biết con rất thông minh, nhưng đúng là bởi vì con quá thông minh, cho nên lúc này càng không thể phạm phải một sai lầm nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!