Chương 36: Uyển Nghi

"Chu An sao?" Đầu ngón tay Cố Vân Tiện mơn trớn áo choàng tơ lụa lạnh buốt, hoa văn hai đóa sen trông rất sống động, "Vậy ông ta có nói rõ, người xúi giục kia là ai không?"

Trang Lệnh nghi thấp giọng, "Trong tấu chương của Chu Ngự sử chỉ rõ.

Ông ta trực tiếp chĩa mũi nhọn về hướng Tả tướng Chu Thế Đảo."

"Quả nhiên là vậy." Cố Vân Tiện nhẹ nhàng cười, "Chu An và Chu Thế Đảo tuy cùng họ, nhưng trước sau như một không dùng chung mâm.

Lần này ông ta vạch tội Tả tướng, cũng không có gì lạ."

Dừng một chút, lại nói, "Ông ta nói sao?"

"Chu Ngự sử nói, năm đó Ninh Vương lúc ở Dục Đô qua lại thân thiết với Tả tướng, sau khi trở về hai người vẫn luôn giữ liên lạc.

Lần này Ninh Vương đột nhiên trở lại kinh dâng ngựa, động cơ thật khiến người khác phải nghi ngờ, xảy ra chuyện ngựa hoảng loạn, mọi chuyện không cần nói cũng biết.

Ông ta còn lấy thư của hai người Ninh Vương cùng Tả tướng, chứng minh hai người qua lại thân thiết."

Nói xong những lời này, Trang Lệnh nghi nhíu mày, "Vì thế, việc này quả thật do Ninh Vương gây nên?"

Cố Vân Tiện nhìn nàng, không nói gì.

Trang Lệnh nghi suy nghĩ, vẫn nhịn không được nói ra điều trong lòng: "Tỷ không thấy việc này hơi kỳ quái sao? Hôm qua khi việc ngựa nổi điên xảy ra, nô tì vốn tưởng rằng chuyện này có liên quan đến Trinh Tiệp dư, do nàng ta cố ý hành động, khiến bệ hạ thương tiếc.

Nhưng sáng nay nghe tin tức từ đại chính cung, Ninh Vương quả thật đã bị định tội.

Không chỉ thế, bây giờ còn kéo theo Tả tướng." Lông mày càng nhíu chặt, "Chẳng lẽ, Trinh Tiệp dư thật sự là người vô tội bị liên lụy?"

"Theo thế cục bây giờ, có vẻ là vậy." Cố Vân Tiện thản nhiên nói, "Nhưng trong lòng ta và muội đều biết, không thể nào đơn giản như vậy."

Nếu việc Cảnh Phức Thù cưỡi ngựa là mưu kế của người khác, vậy thì vận khí của nàng ta cũng tốt quá.

Nhưng nói việc này có liên quan đến nàng ta, động tay chân với ngựa, nàng ta là một Tiệp dư ngay cả quyền quản lí lục cung còn không có sao có thể hành động?

Nghĩ vậy, lòng Cố Vân Tiện đột nhiên chấn động.

Quản lí lục cung, sao nàng lại quên, đây chính là một cơ hội tốt.

Có thể đi đả kích thứ nàng muốn đả kích, và cả, đạt được thứ nàng muốn đạt được.

Trang Lệnh nghi và Nhu Uyển nghi cùng ở ninh cung, khi Cố Vân Tiện và nàng hồi cung, vừa lúc nhìn thấy Nhu uyển nghi mang theo nhũ mẫu chơi đùa ở bên ngoài.

Tam hoàng tử bị nhũ mẫu ôm vào trong ngực, ánh mặt trời ấm áp soi sáng trên mặt hắn, khiến hắn vui vẻ cười to.

Thân thể Nhu uyển nghi hồi phục không ít, chỉ còn gò má vẫn hơi tròn.

Bây giờ ngồi một bên nhìn con, trong mắt đều là niềm vui và sự dịu dàng.

Vừa quay đầu thấy hai người trước mặt, Nhu uyển nghi giấu đi dáng vẻ tươi cười, đứng dậy hành lễ, "Nô tì tham kiến Nguyên Tiệp dư nương nương, nương nương đại an." Rồi khẽ chào Trang Lệnh nghi khẽ chào, "Bái kiến Lệnh nghi tỷ tỷ."

"Muội đừng đa lễ." Cố Vân Tiện cười nói.

Trang Lệnh nghi cũng mỉm cười: "Nguyên Tiệp dư nương nương hiếm khi qua đây, nếu muội không chê, có thể đến thập thúy điện uống chén trà không, tỷ muội chúng ta nói chuyện phiếm."

Nhu Uyển nghi do dự một lát, cười nói: "Tỷ đã mời, muội đương nhiên không dám từ chối." .

Tính tình Trang Lệnh nghi cứng nhắc, ngày thường không thích gì, duy chỉ yêu thích trà.

Thập thúy điện dự trữ không ít lá trà quý hiếm, tất cả đều do bệ hạ ban thưởng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!