"Hử?" Hoàng thượng cười, "A Thù cũng thích cưỡi ngựa sao?"
"Vâng." Trinh tiệp dư mỉm cười đáp, "Khi thần thiếp ở khuê phòng thích nhất là theo phụ thân và các huynh ra khỏi thành cưỡi ngựa, sau khi vào cung trái lại có một thời gian không cưỡi qua."
Con mắt hoàng thượng buông xuống, dường như nhớ tới điều gì đó, "Đúng rồi, lần đầu tiên trẫm thấy nàng…" Thấp giọng khẽ cười, "Thôi được, hiếm khi a Thù nàng nói ra yêu cầu, trẫm đáp ứng nàng một lần."
Hắn đi tới bên cạnh Trinh tiệp dư, tự tay đưa roi ngựa cho nàng, "Ngựa quý tính khí mãnh liệt, ái phi cần phải cẩn thận."
Trinh tiệp dư cũng không đáp lời, chỉ trực tiếp đi tới con ngựa quý phía trước.
Hoàng thượng thu bóng lưng của nàng, ý cười trong mắt thật sâu.
Cưỡi ngựa ở Đại Tấn rất thịnh hành, bất kể nam nữ, đều biết cưỡi ngựa, dân gian bình thường cũng sẽ gặp hài tử bảy tám tuổi cưỡi ngựa phóng ngang dọc trên cảnh đồng ruộng.
Hôm nay theo bệ hạ tới trường đua ngựa, các vị cung tần vốn có ý định làm người cưỡi ngựa tốt, nên đều thay trang phục cưỡi ngựa nhẹ nhàng.
Thấy Trinh tiệp dư cầm dây cương, giống như bệ hạ mới vừa rồi khẽ vuốt tông mao thiên lý mã, Minh sung nghi lạnh lùng lên tiếng: "Nàng đúng là thông minh, ở nơi này cũng làm cho bệ hạ vui vẻ."
Linh quý cơ nghe xong lời của nàng, quay đầu thấy bệ hạ đang hứng thú nhìn chăm chú vào Trinh tiệp dư, đoán rằng sẽ không nghe được, lúc này mới dùng một ánh mắt cảnh cáo nàng.
Minh sung nghi thu được ánh mắt của bạn thâm giao, có chút không cam lòng mà mím môi, cuối cùng không nói gì nữa.
Trên trường đua ngựa bỗng nhiên vang lên tiếng reo hò, các nàng thuận theo đó nhìn lại, đã thấy Trinh tiệp dư xoay người lên lưng ngựa, ghìm lại dây cương, con ngựa trắng hí vang lên, chân trước giương cao, nhảy lên phía trước, chạy nhanh ở trong trường đua.
Trang phục cưỡi ngựa hôm nay của Trinh tiệp dư là một màu vàng nhạt, búi tóc cũng buộc rất gọn gàng, xa xa nhìn lại, dáng người ngồi trên lưng ngựa đúng là đặc biệt mạnh mẽ.
Hơn nữa nàng luôn luôn yêu kiều yếu ớt không hợp với tư thái của bộ y phục, nhất cử nhất động đều ôn nhu giống như tơ liễu trong gió, mạnh mẽ lúc này đây càng thêm hiếm thấy.
Không ít cung tần đều nhận thấy được, hoàng thượng mỉm cười nhìn chăm chú ánh mắt có chút hoảng hốt của nàng, dường như nhớ tới chuyện cũ gì đó.
Một tiếng hí vang bén nhọn phá tan mạch suy nghĩ rối loạn của mọi người, nhìn về phía âm thanh phát ra, mới phát hiện thiên lý mã diện mạo xấu xí kia bất thình lình nổi cơn điên, bốn vó nhảy điên cuồng bên trong, muốn nhanh hất Trinh tiệp dư trên lưng ngựa xuống!
Trinh tiệp dư dùng sức nắm chặt dây cương, cố gắng ổn định cơ thể.
Vũ lâm vệ ở bốn phía tiến lên như thuỷ triều, nhưng không cách nào tới gần được.
"A Thù!"
Ngay khi tiếng kêu của hoàng thượng vang lên, Trinh tiệp dư cũng bị rơi xuống lưng ngựa, giống như một tấm lụa trắng bay trong không trung.
Hoàng thượng nhún người nhảy lên, trước khi bọn thị vệ tới gần, đã tiếp được thân thể nhỏ bé và yếu ớt của nàng.
Các cung tần đều bị biến cố quá làm cho kinh sợ, lúc này vội vàng đi tới.
Dục thục nghi dẫn đầu hỏi: "Trinh muội muội không có việc gì chứ, có bị thương ở đâu không?"
Trinh tiệp dư ở trong lòng bệ hạ, sắc mặt trắng bệch.
Một cánh tay màu trắng vững vàng nắm chặt y phục của hắn, ngay cả các các đốt ngón tay cũng hơi trắng bệch.
Hoàng thượng không để ý tới người nào khác, chỉ nhìn Trinh tiệp dư, "A Thù thế nào rồi?"
Cánh môi Trinh tiệp dư run rẩy, hồi lâu, hốc mắt đỏ lên, nước mắt chảy ra, "Chàng tiếp được thiếp rồi."
Hoàng thượng sửng sốt.
"Thiếp không nghĩ tới, còn có thể được ngài cứu một lần như thế này." Nàng nói năng không đầu không đuôi càng lộ vẻ mềm mại đáng thương, "Thiếp thật không nghĩ tới."
Hoàng thượng kinh ngạc nhìn nàng, bỗng nhiên khẽ thở dài, "Được rồi, đừng khóc nữa." Ngữ khí mềm nhẹ nói không nên lời, "Tiểu nương tử khóc mất hết trang diểm, sẽ không đẹp nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!