Chương 31: Nguyên Phối

"A Thù, nàng đã có phong hào rồi, chỉ là…" Thần sắc hoàng thượng suy tư.

Minh sung nghi thoáng nhìn thấy nét mặt hoàng thượng, khẽ cười nói: "Thần thiếp biết bệ hạ thương tiếc Trinh muội muội, nhưng mà phong hào của Trinh muội muội là do thái hậu ban tặng, bây giờ sửa lại, sợ rằng sẽ gây hiểu lầm là bất kính đối với trưởng bối."

Mọi người nhìn nhau, im lặng không lên tiếng.

Thái hậu ban cho Cảnh Phức Thù phong hào có ý nghĩa gì, trong lòng mọi người đều biết rõ.

Sợ rằng nàng sớm đã hận không thể thoát khỏi cái chữ này, mắt thấy hôm nay có một cơ hội, Khương Nghuyệt Thường không thể bỏ qua.

Nếu thực sự để cho nàng đạt được, hai người này sẽ kết thù lớn.

Cũng tốt, để cho các nàng đấu nhau, bản thân mình có thể ngồi ngư ông đắc lợi.

Hoàng thượng cười như không cười xem xét Minh sung nghi, không nói gì.

"Bệ hạ." Trinh tiệp dư đột nhiên đứng dậy, cung kính quỳ xuống hành lễ, "Đúng như lời Khương tỷ tỷ nói, phong hào của thần thiếp là của thái hậu ban tặng, nếu bệ hạ sửa lại, có thể dẫn tới lời dị nghị không tốt, thần thiếp không muốn mình là nguyên nhân, khiến bệ hạ khó xử.

Huống hồ, thần thiếp cũng không cảm thấy phong hào này có cái gì là không tốt."

"Ý của nàng là, không cần đổi lại?" Hoàng thượng nhìn nàng, lông mày nhíu chặt.

"Chỉ cần bệ hạ cảm thấy thần thiếp xứng với phong hào này, vậy thì không cần phải đổi lại." Ánh mắt Trinh tiệp dư như nước, mềm mại nhu hòa nhìn hoàng thượng.

Cố Vân Tiện sửng sốt chốc lát, mới chợt hiểu ra dụng ý của nàng.

Lúc trước thái hậu ban thưởng phong hào này cho nàng ta ý muốn nhắc nhở mỉa mai, bây giờ đã trôi qua một năm, từ lâu phong hào này cả thiên hạ đều biết, đổi hoặc không đổi hoàn toàn không có ý nghĩa gì.

Thậm chí bây giờ thay đổi mới càng dễ dàng dẫn tới lời dị nghị, khiến người ta cảm thấy mặc dù bệ hạ sủng ái nàng, nhưng trong lòng vẫn còn để ý thân phận trước đây của nàng, cho rằng nàng không xứng với chữ "Trinh" này.

Hành động hiện tại của nàng, là muốn nhân cơ hội này, khiến bệ hạ đem cái chữ kia ban cho nàng một lần nữa.

Thông qua con đường khác từ một người khác, sẽ thay đổi hoàn toàn ý nghĩa nhục nhã trước đây của phong hào.

"Nàng nói đúng, chữ này rất xứng với nàng." Hoàng thượng mỉm cười, "Không cần phải đổi lại."

Trinh tiệp dư nhoẻn miệng cười, như gió xuân thổi qua sơn cốc, làm thôi thúc rất nhiều hoa núi rực rỡ.

Mọi người trong bữa tiệc đều bị nội dung vở kịch làm cho chấn động tinh thần, không biết nên phản ứng như thế nào.

Hoàng thượng dường như không nhận thấy được sắc mặt của mọi người, nhìn Trinh tiệp dư một lúc rồi mới đưa ánh mắt sang Cố Vân Tiện, "Vân nương, nàng muốn phong hào gì?"

Cố Vân Tiện mỉm cười nói "Bệ hạ quyết định là được rồi."

"Vừa rồi trong đầu trẫm có vài chữ rất hay, nhưng đều cảm thấy không thích hợp lắm." Hoàng thượng ôn nhu nói, "Bây giờ nhìn nàng, ngược lại trong đầu có một chữ rất được, chỉ là không biết nàng có thích hay không."

Cố Vân Tiện chỉ nhìn hắn, không hề lên tiếng.

" "Nguyên", thế nào?"

Nguyên, cũng có nghĩa là đầu tiên.

Nguyên phối, thê tử đầu tiên cưới về.

Đối với nữ nhân mà nói, đây chắc chắn là thân phận rất đáng ngưỡng mộ.

Bởi vì nam nhân có quyền thế ra sao, có nhiều của cải khắp nơi, có nữ nhân khắp thiên hạ vây quanh như thế nào, thì cũng chỉ có một vị phu nhân duy nhất.

Điều đó là độc nhất vô nhị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!