"Vậy chẳng phải được rồi sao." Hắn gọn gàng linh hoạt tổng kết, "Trẫm đã từng nói, nhất định sẽ giữ lời.
Về phần đối chọi với quần thần, ngoài việc này ra trẫm cũng không còn việc yêu thích nào nữa."
Nàng nhất thời im lặng.
Hắn nửa nằm nửa ngồi trên tấm đệm trắng sen, giống như một con sư tử lười biếng, một tay chống lên cái gối ngọc, một tư thế hết sức thoải mái.
Hắn vươn tay về phía nàng, "Đến."
Nàng chậm rãi di chuyển về phía hắn, bị hắn dùng lực kéo một cái ôm vào lòng.
"Thương lượng một chút với nàng." Hắn nói, "Chuyện hôm nay đã náo thành như vậy, phục lập nàng thì không được rồi.
Nhưng mà nàng vẫn có thể ở lại bên cạnh trẫm."
Lòng của nàng trầm xuống.
Lưu lại bên cạnh hắn, dùng thân phận gì đây?
Trước đây nàng đã biết, Thái hậu mất, tình cảnh của nàng rất đáng lo, muốn nghĩ leo lên hậu vị là không thể nào rồi.
Cho nên hành động hôm nay của nàng chẳng qua là hy vọng có được một thân phận phi thiếp, để tiếp tục trù tính.
Nghe ngữ khí lúc này của hắn, dường như cũng không có ý định cho nàng một phân vị thật tốt.
Chỉ có thể là tài tử hoặc mỹ nhân, con đường tiếp theo của nàng thật sự dài dằng dặc rồi.
"Trẫm phong nàng làm tiệp dư, có được không?" Thanh âm của hắn ôn nhu như một làn gió mát lướt nhẹ, "Phân vị này mặc dù không thể so với lúc trước, nhưng tốt xấu gì cũng là chủ vị một cung, hậu cung cũng không có người dám khinh thị nàng."
Nàng ngồi thẳng người, cúi đầu nghĩ một lát, lại thật sự đang suy nghĩ.
Hắn yên lặng nhìn nàng, đôi mắt đen như hắc diện thạch có một cảm xúc khó tả nào đó.
"Được." Nàng ngẩng đầu, mỉm cười, "Sau này ta chính là tiệp dư của ngài."
Lời này rất không có tôn ti cấp bậc, khẩu khí lại quá tùy tiện, dường như đáp ứng chuyện này chẳng qua chỉ là một việc nhỏ mà thôi.
Hắn nhìn khuôn mặt mỉm cười của nàng, trong nội tâm bỗng đau xót.
Tay phải xoa mặt nàng, hắn nói khẽ: "Đừng cười như thế." Lại khiến hắn nhìn mà khổ sở.
"Bệ hạ nghĩ nô tỳ cảm thấy ủy khuất sao?" Nàng nói, "Không, nô tỳ hiểu đây đã là kết cục tốt nhất rồi.
Nô tỳ không ủy khuất.
Ngược lại, nhìn thấy ý định của bệ hạ vì thần thiếp như vậy, nô tỳ thật cao hứng."
Nghe vậy, đôi mắt sắc của hắn khẽ động, "Đã cao hứng, sao lại khóc?"
Nàng lung tung lau nước mắt trên mặt, "Vui đến phát khóc, bệ hạ đã từng nghe qua chưa?" Nước mắt vẫn không kiềm được, nàng dứt khoát ôm lấy bờ vai hắn, đem mặt chôn trong lòng hắn, "Như vậy là đã rất tốt rồi.
Thật sự.
Thần thiếp một chút cũng không khổ sở.
Tuy không còn là thê tử của biểu ca, nhưng chỉ cần trong lòng ngài có ta, ta cái gì cũng không so đo nữa."
Hắn cúi đầu nhìn nữ tử trong lòng mình, cảm giác được chỗ ngực bị thấm ướt một mảng, lòng bỗng mềm thành nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!