Quỳ suốt mấy buổi tối, cho dù là Hoàng đế mạnh bằng năm nam tử thì cũng không thể chịu đựng nổi, chứ đừng nói tới những cung tần thể chất yếu ớt.
Sau bảy ngày khâm liệm, Hoàng đế để các nàng quay trở lại tẩm cung của mình nghỉ ngơi, để tránh mệt mỏi lại xảy ra chuyện gì không hay.
Theo ý hắn, chính là muốn ở lại Điện Cam Lộ, nhưng không chịu nổi Cố Vân Tiện nhiều lần khuyên can đành phải quay lại Điện Trường An với nàng.
Thái Hà đã sớm được phân phó, sai dưới bếp chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, bày đầy hơn nửa bàn.
Cần muối chua Bích Hồ, cóc non Lục Ba, mẫu đơn Yên Thái, tuyết dạ đào hoa còn có nhân sâm nghìn năm sao khô hầm thành canh, để trong bát, đĩa sứ lam, màu sắc phối hợp nhìn cực kỳ đẹp mắt.
Cố Vân Tiện tự tay lấy nửa bát canh đưa tới, "Bệ hạ, những ngày này đã mệt mỏi rồi, phải để tâm đến sức khỏe của mình."
Hoàng đế nhàn nhạt lên tiếng, đón lấy bát sứ.
Cố Vân Tiện thấy hắn chỉ trầm mặc uống canh, khẽ nói: "Có một chuyện, nô tỳ muốn xin ân điển của bệ hạ."
"Nàng nói đi."
"Việc này là về Liễu thượng cung ạ."
Quả nhiên, ba chữ kia vừa được thốt ra, động tác uống canh của Hoàng đế hơi dừng lại, nghĩ nghĩ mới nói: "Là sơ sót của trẫm, gần đây đều không nhớ tới bà.
Mẫu hậu mất, trong nội tâm Liễu thượng cung thập phần khổ sở."
Thần sắc Cố Vân Tiện thương cảm, "Hai người ấy làm chủ tớ hai mươi năm, làm bạn cả đời, hôm nay cô đi trước, Liễu thượng cung chỉ cảm thấy không còn lưu luyến cuộc sống."
Trên mặt Hoàng để không có bất kỳ biểu hiện gì, "Nàng muốn trẫm đồng ý cho Liễu thượng cung tuẫn táng theo?"
Theo như cung quy, cung nhân tự sát là tội lớn.
Có lẽ Liễu thượng cung lo lắng bà đi theo chủ sẽ liên lụy đến cha mẹ tuổi già của mình.
Thế nhưng nàng đã thật sự quá lo lắng rồi, hắn sao có thể vì chuyện này mà giáng tội bà chứ?
Hắn nhớ lúc còn nhỏ, mẫu hậu bận rộn công việc hậu cung, không có thời gian rảnh chăm sóc hắn.
Lúc đó, luôn là Liễu thượng cung nói chuyện với hắn, còn dẫn hắn đi hái mận, một nắm to màu đỏ au, đặt trong đĩa sứ trắng, khiến hắn nhìn đến rất thích.
Hắn cảm thấy không nỡ.
Nhưng hắn hiểu tính tình của bà, mẫu hậu mất, bà cũng không còn lý do muốn sống.
Hắn cũng không muốn miễn cưỡng bà.
Sinh tử đều là chuyện lớn, như cả bản thân mình cũng cảm thấy chết còn tốt hơn sống, hắn cũng chẳng còn lý do gì ngăn cản.
"Không phải, nô tỳ muốn bệ hạ ẩn chuẩn để sau này Liễu thượng cung đi theo nô tỳ."
Hoàng đế mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn nàng.
"Để Liễu thượng cung đi theo nàng?" Hắn ngạc nhiên nói, "Bà bằng lòng sao?"
Cố Vân Tiện rủ mắt, có vài phần đắng chát, "Theo ý của bà tất nhiên là sẽ muốn đi theo cô.
Chỉ là, cô lo lắng cho A Vân, trước khi đi có phân phó bà sau này ở bên cạnh ta, không được chết theo…"
Hoàng đế không nói gì, một hồi lâu sau mới khẽ thở dài, "Như vậy cũng tốt." Ánh mắt phức tạp nhìn nàng, "Mẫu hậu đối với nàng, quả nhiên là cực kỳ yêu thương."
Cố Vân Tiện cúi đầu, hồi lâu nức nở nói: "Ta biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!