Chương 27: Túc Trực Bên Linh Cữu

Liễu Sắc mở to hai hai mắt: "Lời này của người là có ý gì?"

Gương mặt Cố Vân Tiện trầm như nước.

Khi mới tiến vào, nàng đã cho mọi người lui xuống, cũng để Thái Chỉ canh ngoài cửa, không sợ chuyện các nàng nói với nhau bị người khác nghe được.

"A Vân hoài nghi, Thái hậu đột nhiên băng hà là bị người khác hãm hại."

Dường như bị cái gì đâm trúng, sắc mặt Liễu Sắc vốn tái nhợt liền biến thành trắng bệch.

Đôi môi run rẩy, hồi lâu, bà mới chậm rãi nói: "Sao người lại có ý nghĩ như vậy?"

Cố Vân Tiện mím môi: "Đêm qua A Vân mơ thấy cô.

Người ở trong mơ cầm chặt tay ta, buồn bã than thở, muốn ta báo thù cho người."

Liễu Sắc nghe thấy, toàn thân run lên: "Thái hậu báo mộng cho người?"

"Vâng."Cố Vân Tiện gật đầu. Thần sắc nàng kiên nghị khiến người khác không thể không tin.

Mãi một lúc lâu Liễu Sắc không thể thốt thành lời, không khỏi hít thật sâu: "Vậy… người có nói là ai làm hại người không?"

"Không có." Cố Vân Tiện nói: "Người chỉ muốn ta báo thù cho người, cũng chưa từng nói gì.

Nhưng, A Vân nghi ngờ một người?"

"Ai?"

Cố Vân Tiện không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Liễu Sắc nhìn theo tầm mắt nàng, đó là… phương hướng của Điện Thành An.

"Trinh tiệp dư?" Bà hạ thấp thanh âm.

Đúng vậy, trong hậu cung này, nếu có người hy vọng Thái hậu băng hà thì nhất định đó là nàng.

Nhưng bằng cách nào, làm sao bọn họ có thể tố cáo nàng ta mưu hại Thái hậu đây?

"Người có chứng cứ?"

"Chính vì không có nên A Vân mới đến khẩn cầu thượng cung, coi như là vì cô mà hãy bảo toàn tính mạng của mình, giúp đỡ A Vân điều tra ra chân tướng."

Liễu Sắc không nói gì.

Cố Vân Tiện nghiêm mặt nói: "Bây giờ, A Vân chẳng qua chỉ là một phế hậu, tình cảnh nguy hiểm, hậu cung và triều đình khắp nơi đều có kẻ thù chỉ mong đưa ta vào chỗ chết.

Ta ngay cả việc bảo vệ tính mạng mình đều khó khăn, đừng nói đến làm sao có thể điều tra chân tướng, báo thù cho cô chứ? Thượng cung ở trong cung nhiều năm, vô cùng khôn khéo, nếu có thượng cung giúp đỡ, việc này sẽ có thêm vài phần thắng lợi."

Thấy Liễu Sắc vẫn không trả lời, Cố Vân Tiện bỗng đứng dậy, chỉnh trang y phục rồi quỳ xuống: "Xin thượng cung hãy vì cô mà đồng ý với khẩn cầu của A Vân!"

Liễu Sắc bị hành động của nàng dọa sợ, liên tục quỳ theo xuống, giơ tay đỡ nàng: "Nương tử, người mau đứng lên! Nô tỳ không thể nhận lễ lớn của người như thế!"

"Có gì mà không thể?" Cố Vân Tiện cười tự giễu: "Bây giờ ta cũng chẳng phải người có thân phận gì."

"Mặc dù người ở hậu cung không có thân phận gì, nhưng nô tỳ sống hay chết đều là người Cố gia, người là tiểu thư Cố gia, cho dù ở đâu, người đều là chủ nhân của nô tỳ." Khóe mắt Liễu Sắc rưng rưng, khẽ nói.

Cố Vân Tiện hơi sững sờ: "Thượng cung, ý của người là…"

"Nô tỳ đáp ứng." Liễu Sắc cười buồn: "Tuy nô tỳ đã không còn quyến luyến gì với trần thế, nhưng nếu Thái hậu thật sự bị người ta làm hại, nô tỳ tất nhiên không thể không quan tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!