Chương 2: Trọng Sinh.

Cố Vân Tiện đứng trước cây mai đã gần nửa canh giờ.

Hôm nay đúng là ngày mùng một tháng chạp, ánh mặt trời ấm áp. Vào mùa đông hiếm khi có được khí trời tốt như vậy. Tuy rằng nàng đã bị phế truất, vừa dời đến sống ở Tĩnh Sinh các hoang vu nhưng dù sao cũng không phải bị biếm vào lãnh cung, nên vẫn có thể lén chạy ra ngoài.

Những người đó nhất định cũng nghĩ như vậy.

Ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, ước chừng canh giờ không sai biệt lắm. Lần trước các nàng cũng đúng lúc này thì tới.

"Ôi, nhìn một chút đây là người nào nào!" Phía sau vang lên một thanh âm nũng nịu quen thuộc.

Khóe môi nàng hơi cong, xoay người lại đã khôi phục vẻ mặt không chút cảm xúc. Ánh mắt lạnh nhạt đảo qua nữ tử dung mạo xinh đẹp.

Mỹ nhân Bạc thị.

Giống hệt như lần trước, nàng ta vẫn là người lên tiếng đầu tiên. Thiếu kiên nhẫn như thế, thảo nào luôn bị người ta sai khiến.

"Ta cứ tưởng là ai, hóa ra là hoàng hậu nương nương…" Nàng vờ như chuẩn bị hành lễ, đến nửa chừng lại dừng lại "Xem trí nhớ của ta này, hôm nay đã không còn là hoàng hậu rồi. Phải gọi là phế hậu mới đúng!"

Cố Vân Tiện lạnh lùng nhìn nàng ta. Bạc mỹ nhân là Vĩnh Gia nguyên niên (1) tổng tuyển vào cung, so với người bình thương cũng coi như nổi bật. Mặc dù khi đó bệ hạ không để tâm cho lắm, chỉ chọn không tới mười người thế nhưng cũng không có bỏ qua nàng.

(1) Nguyên niên: Năm đầu tiên của một niên hiệu vua chúa

Đáng tiếc, người này mặc dù khá xinh đẹp, suy nghĩ cũng không tốt lành gì. Thường ngày kiêu ngạo, ồn ào, không bao giờ vì mình mà để lại một đường lui. Sợ rằng nhìn trúng điểm này của nàng, nên mới để cho nàng đi làm chuyện này.

Để cho nàng đến thi triển độc kế, đưa mình vào chỗ chết.

Dường như không muốn cùng nàng dây dưa, Cố Vân Tiện xoay người rời đi. Bạc mỹ nhân đâu chịu từ bỏ, lập tức chắn trước người của nàng. Nhướn mày nhìn nàng từ trên xuống dưới.

Hôm nay Cố Vân Tiện đi ra ngoài, trên người chỉ mặc y phục mùa đông màu trắng. Nàng ra khỏi Trường Thu cung quá mức vội vàng, căn bản không kịp thu thập hành lí. Y phục này chế ra vào năm mới, mùa đông giặt sạch nhiều lần, hôm nay có vẻ đã quá cũ nát. Bạc mỹ nhân một thân áo váy mới tinh, áo khoác màu vàng đất vân cẩm thêu hoa hải đường, viền lông rái cá theo đường viền áo khoác. Thoạt nhìn đẹp đẽ quý giá không thể tả. Quả nhiên là khí thế bức người.

So sánh hai bên, Cố Vân Tiện bỗng cảm thấy mình giống như một nô tì.

Cả người ăn mặc như một nô tì, trên mặt lại không có biểu tình. Dùng một ánh mắt trên cao nhìn xuống mình, cảm giác giống như nàng vẫn còn là một chủ mẫu cao cao tại thượng, cùng lắm mình chỉ là một thị thiếp đê tiện.

Bạc mỹ nhân bắt đầu cảm thấy buồn phiền, lập tức vứt hết những lời dặn dò của Trinh tiệp dư sang một bên. Mang một vẻ mặt thương hại nhìn nàng: "Thấy nương nương hôm nay trở thành cái dạng này, nô tì đều phải mềm lòng. Nô tì còn nhớ rõ trước đây tổng tuyển trên điện. Người một thân hoa phục, ngồi ngay ngắn trên án, hời hợt quyết định số phận của các cô gái. Khi đó tôn quý ra sao? Thế nào hôm nay lại trở thành như vậy?

Có phải hay không gọi là báo ứng?"

Một câu cuối cùng nàng nói vô cùng nhẹ nhàng lại mang theo vui sướng mà thù hận, phảng phất như oán khí đã tích tụ nhiều năm rốt cuộc cũng được nói ra.

Nhưng trên thực tế, nàng ta vào cung chưa đủ hai năm. Cố Vân Tiện hiểu rõ nàng ta hận mình như vậy là bởi vì lòng dạ của Bạc thị rất cao. Tuy rằng ngoài miệng nói thân là phi tần chính là vinh hạnh lớn lao. Thế nhưng trong lòng luôn coi thân phận thị thiếp và tùy tùng giống nhau. Cũng vì thế mà khi thấy Cô Vận Tiện là chủ mẫu, nàng ta vừa ao ước lại vừa hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nàng biết trong lòng nàng ta nghĩ gì, cho nên lúc nãy mới dùng ánh mắt như vậy chọc giận nàng.

Nàng hít một hơi thật sâu, mặt không biểu tình nói: "Ta không muốn tranh chấp với ngươi, tránh ra!"

"Tránh ra? Ngươi cho ngươi là ai mà có thể sai khiến ta?" Vẻ mặt Bạc mỹ nhân đầy châm chọc "Cùng lắm chỉ là một nữ nhân bị phế bỏ, ngay cả một phi thần cấp thấp cũng không bằng! Bệ hạ cho ngươi phân vị gì? À, Thị thải nữ, chính bát phẩm thải nữ. Trong tám mươi mốt ngự thê định chế, tán hào mà thôi. Lúc nãy nô tì nói sai rồi, không nên gọi ngươi là nương nương…Cố nương tử, gọi như vậy mới đúng."

Triều quốc quy củ, hậu cung giống như nghi lễ thời Chu, dưới hoàng hậu chính là tam phu nhân, cửu tần, hai mươi bảy thế phụ, tám mươi mốt ngự thê. Phi tần trong cung của Lân Khánh triều rất nhiều. Phẩm cấp chế độ không đủ để an bài nhiều người như vậy. Ở dưới ba cấp ngự nữ, thải nữ và thừa y là tán hào, số lương không giới hạn. Từ tam phẩm tiệp dư trở lên có thể coi như nương nương, ở dưới thì xưng nương tử. Cố Vân Tiện hôm nay thân là phế hậu, cũng không có bất kì vị phân.

Chỉ theo thái nữ phân lệ, như vậy xem nàng như thải nữ cũng không khác biệt gì nhiều.

Cố nương tử, gọi nàng như vậy quả thực đúng.

Nàng giương mắt, ánh mắt lạnh như băng, hàn ý nồng đậm khiến người ta phải run sợ. Bạc mỹ nhân vô thức co rúm lại, lập tức thẹn quá thành giận:"Ngươi nhìn ta như vậy làm gì, ta có nói gì sai sao?"

Nàng gây sự như vậy, rốt cuộc có người không muốn xem nữa rồi.

Diệp tài tử đi cùng nàng, tiến lên vài bước kéo tay nàng: "Muội muội không nên tức giận. Cẩn thận chọc tức thân thể của mình." Trinh tiệp dư trước đó đã phân phó hôm nay không nên đối xử quá mức với Cố thị, đầu nàng nóng lên liền quên sạch hết.

Bạc mỹ nhân liếc mắt nhìn nàng, rút tay mình về:"Diệp tài tử nói đùa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!