Chương 156: (Vô Đề)

Mùa hạ năm Hiện Kháng thứ mười chín, Thôi Sóc đi thuyền vào thành Hạ Đinh ở phương nam.

Đã nhiều năm không trở lại, Giang Nam vẫn như cũ, cảnh đẹp như tranh, tiểu kiều lưu thuỷ* đứng lặng yên trời mưa phùn kéo dài, mang một vẻ lạnh lẽo nói không nên lời.

Chàng cầm chiếc dù giấy 48 nan, rảo bước qua những con phố dài đến thăm nhà bạn bè.

* Chú thích: Là "cầu nhỏ nước chảy", nhưng viết thế vào câu không được vần lắm nên mình để nguyên.

Khi nào nghĩ ra một cụm từ thay thế hay hơn mình sẽ thay vào.

Bạn bè chàng là danh sĩ chốn Giang Nam.

Lúc chàng đến, họ còn đang ngồi uống rượu ở căn đình giữa hồ, vô tình ngẩng đầu liền nhìn thấy bóng người đang đứng mỉm cười cách đó không xa.

"Như Cảnh," Họ cười khẽ, giọng quen thuộc như thể chỉ vừa mới gặp nhau hôm qua chứ không phải mười năm chưa gặp: "Rượu đã đun nóng, chỉ chờ huynh thôi đấy."

Một bình hoàng tửu, hai con cá vược hấp thơm lừng, lại thêm người tri kỉ nhiều năm không gặp, quả là một việc vui sướng ở đời.

"Đầu xuân năm nay Bệ hạ ban lệnh Tân chính, miễn giảm thuế má, bá tánh Giang Nam đều vui mừng hân hoan, luôn miệng cảm tạ thánh đức!" Bạn bè nói: "Huynh dạy dỗ người học sinh này không tệ, cũng coi như làm một việc tốt cho thiên hạ." Giọng nói tuỳ ý, dường như "học sinh" trong miệng y không phải là đế vương quân lâm thiên hạ mà chỉ là một tiểu bối bình thường.

Thấy y nói không lựa lời, Thôi Sóc cũng không nói gì, chỉ cười nói: "Bệ hạ nhân hậu, đương nhiên sẽ đối xử tử tế với con dân của mình."

"Nhiều năm như vậy rồi, huynh không biết ta trông ngóng người mau lớn lên thế nào đâu, để còn giải thoát huynh khỏi lồng giam kia." Bạn bè thở dài: "Huynh vất vả nhiều năm như vậy giữa chốn triều đình, đến tóc cũng bạc rồi, cuối cùng cũng được ra.

Lần trước Công Tôn quân còn nói với ta khi nào huynh từ quan tiến về phía Nam, chúng ta liền viết quyển sách năm đó từng hứa hẹn.

Một lời hứa lại dây dưa nhiều năm như vậy, cũng sắp thành tâm bệnh của ta rồi."

Thôi Sóc chậm rãi uống hết chén rượu rồi mới đáp: "Đương nhiên, nếu không phải vì việc này, ta cũng không vội vàng chạy đến như vậy."

Đang cười cười nói nói, một mỹ nhân dáng người yểu điệu đã đi tới.

Thôi Sóc thấy nàng mặt hoa da phấn, cùng lắm cũng chỉ hai mấy tuổi bèn nhướng mày nói: "Mạn nương nhà ngươi bây giờ xinh đẹp hơn lúc nhỏ nhiều."

Bạn bè bật cười: "Mạn nương ở nhà phu quân nó, đây không phải là Mạn nương." Y đứng lên cầm tay mỹ nhân: "Chào hỏi đi nào, đây là Lục thúc."

Thôi Sóc lúc này mới hiểu ra, khả năng là bạn mình tục huyền, vội cười mắng: "Chỉ biết nói hươu nói vượn." Nhìn qua mỹ nhân, chàng lại nói tiếp: "Chị dâu, vừa rồi Sóc không biết nên có phần đường đột, xin người chớ trách."

Mỹ nhân mỉm cười: "Thϊếp hâm mộ Lục lang đã lâu cuối cùng cũng được thấy mặt, vui mừng còn không kịp, sao có thể trách móc?" Nàng như cười như không liếc phu quân nhà mình: "Mấy năm trước chàng đã nói sẽ sắp xếp cho ta gặp Lục lang, nhưng đến lúc này mới thực hiện lời hứa, có thể thấy năng lực hứa hẹn.

Xem ra ta phải xem xét lại những lời hứa của chàng xem có thể tin mấy phần đây."

Thôi Sóc không ngờ bạn mình đã lớn tuổi lại còn cưới một tiểu nữ tử nhanh mồm nhanh miệng, giảo hoạt như hồ ly, đợi đến lúc nàng ấy rời đi mới cười lắc đầu: "Xem ra mấy năm nay ta đã lỡ không ít chuyện hay."

Bạn bè đắc ý: "Chứ còn gì nữa.

Huynh cho rằng ai cũng sống như sư khổ hạnh giống mình à? Thế mới gọi là "Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, Mạc sử kim tôn không đối nguyệt"*, người xưa mới không xem thường ta chứ!"

* Chú thích: Đây là hai câu trong "Thương tiến tửu" (Xin mời rượu) của Lý Bạch.

Dịch thơ: Đời người đắc ý hãy vui tràn, Chớ để bình vàng suông bóng nguyệt! (BẢn dịch của Hoàng Tạo, Tương Như)

Đọc cả bài ở đây.

Những lời như vậy mấy năm nay Thôi Sóc đã nghe rồi nên ý cười không đổi, chỉ lo uống rượu.

Bạn bè nhìn chằm chằm chàng trong chốc lát rồi thở dài rất kịch: "Không biết nữ tử thế nào đã hút lấy linh hồn nhỏ bé của huynh, Thôi lang phong hoa tuyệt đại cuối cùng lại rơi vào kết cục thủ thân cả đời.

Buồn thay, đau thay!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!