Chương 155: (Vô Đề)

Sau khi gả cho Cơ Tuân, nỗi khổ lớn nhất của Cố Vân Tiện là mỗi sớm tối đều phải uống những thứ thuốc đắng chát ấy.

Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng nàng vẫn rất bi ai khi lại phải uống những thứ đã từng một thời làm mình khốn khổ.

Cơ Tuân đồng cảm sâu sắc với nàng: "Ta cũng không muốn chuyện này xảy ra, nhưng chúng ta phải theo tình thế thôi.

Phải chữa khỏi chứng hư hàn thì mới sớm thấy được các Tiểu A Hoàn chứ?"

Cố Vân Tiện nhìn vào mắt chàng rồi bày tỏ nỗi nghi hoặc: "Thời gian đều đã thay đổi, lúc này nếu sinh con ra thì có còn là A Hoàn không?"

Câu hỏi này quá khó, Cơ Tuân ngây người rồi lâm vào trầm tư.

Đúng vậy, sinh thần bát tự thay đổi thì sẽ không còn là người trước đó.

Hai người họ chấp niệm khó tan nên mới tiếp tục tiền duyên, A Hoàn lại khó có thể đầu thai lại vào bụng nàng lần nữa.

"Không phải cũng không sao." Thấy vẻ mặt chàng lạc lõng mất mát, Cố Vân Tiện an ủi: "Lúc thϊếp rời đi, A Hoàn đã lớn rồi.

Con kiêu dũng thông tuệ, rất giống chàng.

Thϊếp tin rằng cho dù không có chúng ta, con cũng có thể bình an lớn lên, sống hạnh phúc."

Cơ Tuân im lặng một lát rồi gật đầu nói: "Đương nhiên A Hoàn sẽ yên bình an ổn."

A Hoàn có tiếp tục duyên mẹ con không chẳng còn là vấn đề quan trọng nhất nữa.

Từ khi gặp lại Cơ Tuân, có một chuyện vẫn luôn canh cánh khôn nguôi trong lòng nàng.

"Khi nào bệnh của chàng mới phát tác?" Một tối nọ, Cố Vân Tiện ghé vào lòng Cơ Tuân, giơ tay sờ trán chàng hỏi: "Bây giờ có thấy đau không?"

"Không đâu." Chàng nắm tay nàng nói: "Đừng lo lắng.

Mấy năm trước ta đã tìm danh y chẩn bệnh, không có vấn đề gì."

"Có phải vì còn quá sớm nên không thấy được không, hay là những thầy thuốc đó y thuật không tinh nên không thể nhìn ra?" Nàng nhíu mày nói: "Mấy ngày trước thϊếp có hỏi một vị tỷ tỷ trong tộc, nàng ấy nói ở Cận Dương có một vị thần y có thể diệu thủ hồi xuân*, không bằng chúng ta đến tìm xem?"

* Chú thích: Nguyên văn là "sinh tử nhân, nhục bạch cốt", nghĩa đen là hồi sinh người chết, đắp thịt lên xương.

Ý chỉ thầy thuốc có y thuật rất giỏi.

"Diệu thủ hồi xuân?" Cơ Tuân cười: "Làm được điều này chỉ có thần tiên, không phải người thường."

"Tất nhiên thϊếp biết, nhưng đi xem một lần cũng không mất gì, đúng không?" Nàng lắc lắc tay chàng, mềm giọng cầu khẩn: "Xem như để thϊếp an tâm, có được không? Tồn Khanh…" Hai chữ cuối cùng kéo dài khiến Cơ Tuân nhũn cả người.

"Nàng…" Chàng hắng giọng: "Đến mỹ nhân kế cũng dùng rồi, ta nào có thể chối từ? Được, theo ý nàng, chúng ta đến Cận Dương."

***

Hai tháng sau, khi bệ hạ phái Thái tử đi ban sai ở Giang Nam, chàng đặc biệt vào cung xin thánh chỉ để mang Thái tử phi theo.

Việc này không hợp quy củ, nhưng bệ hạ lại không thích làm theo quy củ lắm nên chuyện này không khó thành.

Bệ hạ thực sự không có ý kiến gì, nhưng Cố Hoàng hậu lại không vui.

Lý do không gì ngoài chuyện từ sau khi Thái tử đại hôn, Thái tử phi vẫn mãi được chuyên sủng.

Trước khi thành hôn cự tuyệt thiên kim nhà Thẩm Thị lang cũng thôi, sau khi Thái tử phi vào cửa, Hoàng hậu từng có ý ban hai danh môn khuê tú làm trắc phi cũng bị Thái tử cự tuyệt.

Tình hình này làm Cố Hoàng hậu thấy rất bất an.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!