Chương 153: (Vô Đề)

Vào ngày sinh nhật thứ hai mươi của Cơ Tuân, lễ trưởng thành được cử hành long trọng tại Thái Miếu dưới sự chứng kiến của bệ hạ, Hoàng hậu cùng quần thần.

Tuy hiện giờ Cố Vân Tiện đã được chọn làm Thái tử phi nhưng vẫn không thể tham dự hệt như lần trước.

Cơ Tuân thấy nàng tò mò, cũng ngỏ ý có thể sắp xếp cho nàng giả trang thành quan khách lẻn vào bên trong nhưng lại bị nàng dùng lý lẽ từ chối.

Đùa sao, nàng không muốn chỉ vì lòng hiếu kỳ nhất thời mà để cô có ấn tượng xấu về mình đâu, dù thế nào an phận thủ thường vẫn tốt hơn.

Cả ngày Cố Vân Tiện đều ở yên trong phòng chuẩn bị, chờ tới lúc màn đêm buông xuống, người kia sẽ lại dẫm lên ánh trăng… trèo tường vào nhà.

Chàng vừa nhảy từ trên tường xuống, đã thấy Cố Vân Tiện khoác trên người chiếc áo choàng lụa xanh da trời, trong tay cầm đèn lồng da dê hình lục giác, đứng ở trong viện chờ chàng.

Mũ choàng thêu hoa phong lan thanh nhã trùm lên đầu nàng, chỉ để lộ một góc khuôn mặt trắng nõn động lòng người.

Cơ Tuân nhìn lướt qua nàng từ đầu tới chân, miệng cười tủm tỉm rồi nói: "Sao tự nhiên lại trang điểm cầu kỳ thế này?"

Cố Vân Tiện giơ đèn lồng trên tay rồi đáp: "Ta đưa chàng tới một nơi.

Buổi tối bên ngoài trời lạnh, đương nhiên phải mặc nhiều áo một chút."

Môi nàng đỏ mọng, cằm thon nhỏ, lúc nói chuyện hàm răng vô thức cắn môi dưới, trong con mắt Cơ Tuân đúng là một vẻ đẹp mê người, khiến cổ họng chàng không ngừng lay động.

"Đi đâu vậy?" Chàng nhỏ giọng hỏi: "Ta thấy ở đây cũng tốt rồi.

Chúng ta…"

"Chàng không muốn nhận quà tặng của ta sao?" Cố Vân Tiện dứt khoát xoay người đi trước.

"Nếu muốn thì mau đi thôi."

Cơ Tuân đành phải đi theo sau nàng.

* * * * *

Hai người đi men theo con đường nhỏ tĩnh mịch trong Cố phủ, xuyên qua cây cầu bạch ngọc cuối cùng cũng tới địa điểm Cố Vân Tiện đã chọn.

Cơ Tuân vừa bước tới đã lập tức nhận ra đây là một vườn đào.

Lúc này đúng vào tháng ba, hoa nở rực rỡ tươi tắn, hai người đứng bên nhau ngắm nhìn cảnh này bất giác cũng rung động trong lòng.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, chiếu rọi xuống từng bông hoa đang lay động, bao bọc chúng trong một lớp ánh sáng như ảo như mộng.

"Nàng… Không phải nàng nói muốn tặng ta quà sao?" Cơ Tuân cười nói: "Theo như ta biết, vườn đào này cũng không phải do nàng trồng.

Nàng muốn mượn ý tưởng của ta thì cũng phải có chút hành động thiết thực chứ." Kiếp trước chàng tặng nàng một rừng đào, giờ nàng cũng đưa chàng tới một vườn đào, thế này thì lười biếng quá rồi!

Cố Vân Tiện không để ý tới lời trêu chọc của chàng, chỉ thong thả cởϊ áσ choàng đang khoác trên mình.

Cơ Tuân bị hành động này của nàng làm cho giật mình sững sờ, nhịp tim chẳng những không chậm lại mà còn nhanh hơn.

Đêm khuya tĩnh lặng, hoa nở dưới trăng, giai nhân đứng trước mặt cởϊ áσ bỏ thắt lưng, đặc biệt giai nhân này lại còn là thê tử cùng chung chăn gối đã nhiều năm, tình cảnh này, sao có thể không khiến người ta hiểu lầm được đây!

Vị Thái tử điện hạ hoang tưởng còn chưa kịp kích động đã thấy áo choàng trên người nàng rơi xuống, lộ ra một Cố Vân Tiện trong bộ vũ y trắng tinh, thướt tha lả lướt trước mặt chàng.

"Nàng bây giờ…" Chàng cuối cùng cũng hiểu ra, "Muốn múa sao?"

"Tất nhiên rồi." Cố Vân Tiện hơi mỉm cười nói: "Điện hạ thích nhất xem ca vũ, thϊếp chiều theo sở thích của người."

Cơ Tuân nhướng mày, cười rộ lên vui sướng, lại nói: "Hay lắm, ta chờ thưởng thức điệu múa tuyệt diệu của muội muội."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!