Tháng sáu năm Lân Khánh thứ hai mươi tư, trăm hoa đua nở rực rỡ, Cố Vân Tiện quay về Cố thị sau một năm xa cách với thân phận Thái tử phi tương lai.
Phụ mẫu rất vui mừng vì lần này vào cung nàng có thể gặp được chuyện như vậy.
Mặc dù trên dưới Cố thị đều mang bất mãn trong lòng nhưng vì sợ Hoàng hậu và Thái tử nên không dám thể hiện ra ngoài.
Cố Vân Tiện được đưa đến nơi ở trước đây đợi đến ngày kết hôn.
Một ngày nọ, tỷ tỷ Cố Vân Nhược bỗng nhiên đến thăm, cười tủm tỉm hỏi nàng có muốn học múa hay không.
"Trong tộc mới mời một sư phụ dạy múa biết rất nhiều điệu múa khó.
Tất cả các tỷ muội đều đến học, hay là Tam nương cũng cùng đến?"
Nhìn vẻ mặt mong đợi của Cố Vân Nhược, Cố Vân Tiện chỉ biết cười trừ: "Cảm ơn tỷ tỷ đã quan tâm, nhưng muội là một người vụng về, lại không biết múa.
Muội không đi thì hơn."
Cố Vân Nhược có chút thất vọng: "Vậy sao, ta còn nghĩ Thái tử điện hạ rất thích ca múa, nếu Tam nương chịu học, sau này có thể nhảy cho Điện hạ xem, nhất định người sẽ rất thích." Sau đó nàng ta khẽ thở dài: "Muội không muốn thì thôi vậy."
Cố Vân Tiện bỗng nảy ra một ý, sau đó gọi nàng ta lại: "Tỷ tỷ khoan hẵng đi."
Cố Vân Nhược kinh ngạc quay đầu.
Cố Vân Tiện mím môi, có chút do dự.
Nàng biết Cơ Tuân thích xem ca múa, kiếp trước cũng có mấy phi cần dùng chiêu này làm chàng chú ý.
Khi đó không phải nàng không nghĩ tới chuyện học múa, nhưng trong cung lại có nhiều tai mắt, nàng cũng không có nhiều thời gian và sức lực như thế, cuối cùng chỉ đành gác lại.
Còn nhớ trước khi xuất cung chàng có nói sắp đến ngày cập quan*, nàng phải tặng chàng một phần đại lễ mới được.
* Chú thích: "Cập quan" là thời điểm chàng trai đủ hai mươi tuổi, cũng như lễ "cập kê" của các cô gái khi đủ mười lăm.
Sau lễ cập quan, các chàng trai được xem như người trưởng thành và có thể lấy tên tự (Như "Như Cảnh" của Thôi Sóc chẳng hạn).
Chàng là Thái tử cao quý, đồ quý giá nào mà chưa từng thấy qua, nếu nàng muốn tặng chàng một đại lễ thì phải có tâm mới được.
"Tỷ tỷ nói có lý, muội đổi ý rồi." Cố Vân Tiện mỉm cười nói: "Vậy nhờ tỷ đưa muội theo cùng, muội cũng muốn học múa."
***
Cố Vân Tiện không ngờ sau bao nhiêu lâu nàng lại phải lặp lại ác mộng thuở nhỏ.
Mỗi ngày cùng tập múa với các tỉ muội, xoay hết vòng này đến vòng khác.
Nàng vốn không có năng khiếu nên học khó hơn người khác nhiều, có lúc sơ sẩy một chút, tư thế nhìn sẽ rất quái dị, khiến mọi người cười nhạo.
Cố Nhị nương chính là một trong những người thích cười nhạo nàng nhất.
"Tam nương, không phải xoay như vậy, tay cũng không được để như thế." Nàng ta vừa nói vừa lắc đầu, dáng vẻ vô cùng bất đắc dĩ: "Muội nói xem người muội sao mà lại cứng nhắc như vậy chứ? Nhuyễn vũ đương nhiên lấy mềm mại làm đầu, muội thì cứ như người sắt vậy, có múa mấy cũng không ra dáng thướt tha được."
Cố Vân Tiện nghe vậy, cánh tay phải đang giương lên từ từ hạ xuống, quay đầu nhìn Cố Nhị nương.
Nàng thấy nàng ta tuy đang bày ra vẻ mặt tươi cười nhưng trong ánh mắt lại đầy sự giễu cợt và khiêu khích, giống như đang chờ nàng nổi giận.
Cố Vân Tiện suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lười so đo với nàng ta: "Cảm ơn Nhị tỷ chỉ bảo, muội đã biết." Nàng ta thích cười thì cứ cười đi, dù sao nàng học điệu múa này cũng chỉ vì người kia, chỉ cần sau này có thể để chàng nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất là được.
Cố Nhị nương thấy nàng vẫn không nóng không lạnh, trong mắt lóe lên sự tức giận, cuối cùng vẫn không kiềm chế được bèn lầm bầm một câu: "Ở đây không có Hoàng hậu cũng không có Thái tử, giả bộ hiền thục làm gì chứ…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!