Khăn chườm nóng được đưa đến tay Hoàng đế, hắn dừng ở chỗ xanh tím một lát rồi không hề khách khí lấy khăn xoa bóp chỗ xanh tím.
Cố Vân Tiện đau đến nỗi hít vào một hơi khí lạnh. Trời ạ, hắn xuống tay thật là tàn nhẫn!
"Chịu đựng." Khoé mắt liếc về phía nàng, Hoàng đế chậm rãi nói, "Cố gắng chịu đựng, trẫm đã phân phó thái y không bỏ cam thảo vào trong thuốc."
Lời hắn nói khiến cho thân thể nàng trở nên cứng ngắc.
Lúc còn là Hoàng hậu, nàng luôn luôn cố gắng giữ vững phong thái của một chủ mẫu. Nhưng chỉ khi uống thuốc thì mới xuất hiện tính trẻ con, mỗi lần uống xong đều ăn rất nhiều mứt hoa quả. Ngẫu nhiên bị hắn nhìn thấy, khiến hắn vô cùng kinh ngạc lại còn chê cười nàng vài ngày.
Hắn vẫn còn nhớ rõ việc này?
Nàng cảm giác tim mình đập rất nhanh, phải nhanh chóng quyết định, không thể kéo dài được nữa.
"Thật ra…" Nàng thấp giọng nói, "Đến tận hôm nay, nô tì đã không còn sợ khổ nữa rồi."
Hoàng đế nghe vậy tay chợt ngừng lại, ánh mắt nhàn nhạt rơi trên mặt nàng: "Ừm?"
"Thời gian ở tại Tĩnh Sinh các, nô tì đã từng bị bệnh, hơn nửa tháng liền phải uống thuốc. Những chén thuốc này cũng không bỏ cam thảo hay mật ong vào, đắng đến mức đầu lưỡi tê liệt, tuy vậy nô tì cũng uống được." Nàng cười cười, "Khi đó nô tì biết, hóa ra có một số việc chỉ cần trở thành thói quen thì không có gì là không thể."
Hoàng đế trầm mặc trong chốc lát, trên môi lại lộ ra ý cười, nét cười này lại mang theo vài phần lãnh ý. Ngoài dự định, hắn lấy tay nâng cằm nàng, nheo mắt lại tỉ mỉ xem xét.
Cố Vân Tiện mở to hai mắt, nỗ lực làm ra vẻ không sợ hãi. Thế nhưng từ từ đôi mắt trong trẻo kia hơi đỏ lên, một giọt nước mắt… rơi xuống đầu ngón tay của hắn.
Hoàng đế sững sờ, buông nàng ra: "Ngươi khóc cái gì?"
Nàng lại cúi đầu, cũng không trả lời.
Hắn nhìn người thê tử kết tóc chung sống cùng hắn bốn năm, đột nhiên cảm giác được mình căn bản không hiểu được nàng đang suy nghĩ những gì.
Hắn đứng dậy, không nói gì, xoay người rời đi. Lữ Xuyên có chút lo lắng liếc nhìn nàng một cái, cũng không dám nói thêm gì.
Đợi mọi người đi hết, A Từ tiến đến bên cạnh Cố Vân Tiện, rầu rĩ nói: "Vừa rồi hù chết nô tì rồi, tại sao tiểu thư lại to gan như vậy? Cứ không cho bệ hạ thể diện, khiến bệ hạ mất hứng…"
Cố Vân Tiện yên lặng nhìn về phía trước, trên môi hiện lên một nụ cười, giống như thê lương lại cũng giống như nhận mệnh: "Tình cờ có được sủng ái? Ngươi nghĩ hôm nay ta còn đường lui nào khác sao?"
A Từ sửng sốt.
"Ta vốn chỉ muốn hầu hạ Thái hậu thật tốt, né tránh những phân tranh này. Mấy ngày này bởi vì Thái hậu, ta đã lần thứ hai bị những nữ nhân kia ghen ghét. Hôm nay chuyện của Bạc thị truyền ra, ta sẽ không bao giờ… có khả năng tránh thoát lần nữa. Hoặc là ngồi chờ chết, hoặc là mở một đường máu. Không có lựa chọn thứ ba." Thanh âm của nàng chém đinh chặt sắt giống như phán quyết.
"Ý tiểu thư là?" A Từ ngẩn người hỏi.
"Thái hậu mong muốn ta một lần nữa tranh giành tình cảm của bệ hạ. Vì Cố thị ra sức đánh một trận." Cố Vân Tiện thấp giọng nói, "Hôm nay, ta chỉ có thể đáp ứng người."
Nói xong câu đó, trong lòng nàng không thể không trở nên nguội lạnh. Hóa ra mọi thứ đều chuẩn bị từ trước, nàng còn tưởng mình có khả năng chạy thoát, không cần một lần nữa tranh giành sủng ái của nam nhân kia. Chấp nhận số mệnh, từ ngày nàng gả cho hắn, cả đời này chính là dựa vào hắn mà sinh tồn. Không có cách nào thay đổi.
A Từ ngây người một lát, lúc sau mới phản ứng, "Nếu ngài quyết định như vậy.. tại sao vừa rồi lại đối xử với bệ hạ như thế?"
"Bởi vì.." Cố Vân Tiện nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này tuyết đã bắt đầu rơi. Đây cũng chính là ngày mà nàng uống rượu độc, "Thái hậu đã suy nghĩ rõ mọi chuyện, ta cũng đã hiểu rõ."
***
Tối hôm đó Cố Vân Tiện đến Trường Tín điện, Thái hậu im lặng không lên tiếng để cho nàng dập đầu ba cái mới hỏi: "Con đã nghĩ xong?"
"Con đã nghĩ xong." Cố Vân Tiện ngẩng đầu, "Điều mẫu hậu mong muốn cũng là điều A Vân mong muốn. Lúc này đây, A Vân nhất định sẽ không khiến cho mẫu hậu thất vọng."
Thái hậu nghe thấy cách xưng hô của nàng, trên mặt tràn ngập ý cười. Bà đưa tay, Cố Vân Tiện không do dự cũng đưa tay mình ra. Hai đầu ngón tay nắm thật chặt cùng một chỗ, giống như một lời ước định.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!