Chương 9: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Màn đêm buông xuống, Hoàng thượng chiêu hạnh Vân Tiệp dư thị tẩm. Vân Tiệp dư mang theo gương mặt hằn rõ dấu năm ngón tay tới kiến giá.

Trên mặt nàng đã dặm một lớp phấn cực dày, nhưng vẫn không cách nào che khuất dấu tay đỏ tươi ấy. Đứng trước cửa điện chờ truyền gọi, Vân Tiệp dư thử chạm nhẹ vào má trái, tức khắc hít vào một ngụm khí lạnh.

Cái tát này của Phế hậu thật sự quá nặng, nàng đã dùng đá lạnh chườm trong phòng suốt một buổi chiều mà mặt vẫn sưng vù. Muốn làm Hoàng thượng đau lòng thì tất nhiên không thể mang cái mặt sưng như đầu heo đi gặp, phải làm sao cho dáng vẻ vẫn ưa nhìn mà dấu tay vẫn đủ rõ ràng cơ.

Vân Tiệp dư đứng cạnh mài mực cho Thánh thượng. Nàng đợi hồi lâu mới thấy người nhíu mày hỏi: "Mặt làm sao thế này? Trong cung này còn ai dám để Vân nhi ra nông nỗi này sao?"

Nàng cúi thấp đầu, hàng mi khẽ rũ: "Bệ hạ, ngài đừng nổi giận, không có gì đáng ngại đâu ạ."

Hắn kéo nàng ngồi xuống: "Vân nhi vốn ôn hòa rộng lượng không muốn nhiều chuyện, nhưng lẽ nào lại để trẫm phải đau lòng sao? Hửm?"

Vân Tiệp dư đỏ mặt: "Bệ hạ, thần thiếp nói ra, ngài đừng tức giận nhé." Nàng ngước nhìn hắn một cái, rồi đột ngột quỳ sụp xuống, giọng nói đã mang theo tiếng nấc: "Bệ hạ, thần thiếp có tội. Thần thiếp không nên trái lệnh cấm mà đi thăm Hoàng… đi thăm Lí Triệt tỷ tỷ. Cầu Bệ hạ niệm tình thần thiếp quá nhớ thương tỷ tỷ mà tha cho thần thiếp một mạng."

Hồi lâu sau, hắn dùng tay nâng cằm nàng lên, nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài. Nàng khóc rất đẹp, lệ chảy từ đuôi mắt dọc xuống gò má, hàng mi tinh tế cũng vương chút ánh nước long lanh.

"Nàng ta đánh nàng?" Hắn cứ thế nhìn nàng, mãi sau mới buông một câu như vậy.

"Đều là lỗi của thần thiếp, thần thiếp không nên biết rõ tâm tình Lí Triệt tỷ tỷ bất định mà còn đến quấy rầy."

"Sao lại là lỗi của Vân nhi được." Hắn kéo Vân Tiệp dư đứng dậy, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh trào phúng. Nàng ta rốt cuộc là điên thật, hay là giả ngây giả dại đây? Hắn bỗng muốn tự mình đi kiểm chứng một phen.

Gạt bỏ chuyện nàng là cháu gái của lão già An Phong Lam kia, thì vị Phế hậu của hắn thực sự từng là một người vợ hiền thục, hiểu lễ nghĩa. Kỳ thực từ tận đáy lòng, so với một Vân Tiệp dư đang được sủng ái gần đây, hắn vẫn thích người vợ kết tóc của mình hơn.

Nhưng thích thì đã sao? Nữ nhân trong hậu cung có rất nhiều, hắn chẳng việc gì phải giữ cháu gái của An Phong Lam ở bên cạnh để tự chuốc lấy bực bội. Thế nên ngay khi hạ bệ được An Phong Lam không lâu, hắn liền tìm cớ phế bỏ hậu vị của An thị.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 

Hằng năm, Tết Nguyên tiêu trong cung đều do Lí Triệt và Thục phi cùng nhau lo liệu. Năm nay chỉ còn lại Thục phi, nàng xuất thân danh môn nhưng đôi khi tính tình quá phóng khoáng, Thái hậu không yên tâm nên đã điểm thêm Hàn Chiêu nghi thận trọng để hỗ trợ.

Những năm trước, Minh Cẩn Lăng đều rất mong chờ Tết Hoa đăng. Chỉ cần nghĩ đến những chiếc đèn treo trên đầu cành là do nàng chọn, cách bài trí là do nàng định, và hắn còn có cơ hội được liếc nhìn nàng từ xa, bấy nhiêu thôi đã đủ khiến lòng hắn tràn ngập niềm vui.

Còn lúc này, hắn đang nhất tâm quét lớp tuyết trên mặt đường, né tránh những nội thị đang bận rộn treo đèn lồng. Đôi khi bị va quệt, hắn liền cúi đầu, gập lưng thật sâu rồi lại né sang một bên tiếp tục công việc.

Đa phần mọi người va vào hắn đều không nói gì, nhưng cũng có kẻ cố tình chặn đường không cho đi. Những lúc ấy, hắn chỉ cúi đầu lắng nghe những lời oán trách hay nhục mạ, rồi lại lẳng lặng quét tuyết tiếp.

Hắn chỉ là miệng không thể nói, nhưng trông cứ như tai cũng chẳng nghe thấy gì. Bị đối xử tệ bạc như thế mà trên gương mặt hắn vẫn chẳng hề biến chuyển sắc thái.

Con đường này vốn hẻo lánh, ngày thường ít người qua lại. Đám nội thị treo đèn xong cũng dần tản đi xa. Do bị ngăn trở quá nhiều lần làm chậm tiến độ, hắn bị phân công đến Đông Uyển xa xôi nhất để quét tuyết. Hắn phải quét sạch cả khu Đông Uyển này mới có thể về Giám Lan Viện nghỉ ngơi.

Người khác đều mong làm cho nhanh để về, còn hắn lại chẳng hề vội vã. Dù Đông Uyển cơ bản không có ai tới, hắn vẫn làm việc vô cùng tỉ mỉ, tuyệt đối không có ý định làm cho có lệ.

Hắn cầm chổi quét tuyết, bông tuyết bay vào cổ áo, tóc hắn bạc trắng một mảng, cả người như hoàn toàn hòa tan vào giữa trời tuyết mênh mông.

Một mình hắn quét dọn toàn bộ Đông Uyển. Trên nền tuyết trắng mênh mông, bóng hình ấy đơn độc đến cùng cực, phảng phất như không nên bị quấy rầy, nhưng lại luôn có người muốn nhiễu loạn sự thanh tịnh, phá vỡ vẻ lặng im của hắn.

Lí Triệt đưa tay vỗ nhẹ lớp tuyết bám trên y phục, tiến về phía bóng lưng tiêu điều kia. Nàng bắt chước bước chân của một cung nữ bình thường, từng bước một lại gần hắn. Chẳng hiểu vì sao, nàng chỉ cảm thấy hắn không nên cứ mãi một mình trong sự tĩnh mịch ấy, nàng muốn phá hỏng bầu không khí phiền lòng này.

Thế là, nàng đi vòng ra phía sau, dừng bước rồi đột ngột vươn tay che mắt hắn: "Đoán xem ta là ai nào, Tiểu công công?"

Nàng cảm nhận rõ mồn một rằng khoảnh khắc tay mình chạm vào, hắn đã định đẩy ra. Nhưng ngay khi nghe thấy giọng nói của nàng, cả người hắn cứng đờ, nháy mắt biến thành một cột băng đứng im phăng phắc.

Bảo hắn là cột băng cũng chẳng ngoa, không biết hắn đã quét tuyết ở ngoài này bao lâu mà người lạnh buốt. Thân hình hắn mỏng manh như tờ giấy, nàng dán sát sau lưng mà nghe rõ mồn một tiếng tim hắn đập loạn xạ như gõ mõ khua chiêng.

Nàng chỉ che mắt hắn một lát rồi buông tay, bước vòng ra phía trước mặt hắn. Tay hắn vẫn nắm chặt cán chổi, vẫn giữ nguyên tư thế đứng sững như ban nãy.

"Ngươi sợ ta đến mức nào mà gần đây đến cả Lục Bình tới hỏi thì ngươi cũng tìm cách tránh mặt vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!