Minh Cẩn Lăng lẳng lặng theo chân Lục Bình, suốt quãng đường nàng đều đè thấp giọng nói chuyện với hắn. Bước chân Lục Bình có phần vội vã, hắn phải dốc sức mới theo kịp, nhưng lúc này hắn chẳng màng đến đôi chân tật nguyền của mình, chỉ một mực bám sát phía sau nàng.
Ý tứ trong lời nói của Lục Bình đại khái là nương nương thể nhược, không chịu nổi cái giá rét của trời đông, vừa mới chuyển biến tốt được một chút thì sáng nay lại phát sốt. Lục Bình vốn là người nghĩ sao nói vậy, tuy không chỉ đích danh trận ốm này là do chuyện đêm qua, nhưng giọng điệu trách cứ vẫn không giấu vào đâu được.
Thực ra, chẳng cần đến Lục Bình trách móc, ngay từ câu nói đầu tiên của nàng, khi nghe tin nương nương phát sốt, hắn đã gần như bị nhấn chìm trong biển trời tự trách.
Hắn vừa đi vừa lắng nghe những lời oán thán của Lục Bình, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ nương nương đêm qua. Giữa trời tuyết, mái tóc nàng vương đầy sương trắng, tà áo thanh khiết cũng lấm lem bùn đất. Nàng nói, nàng khẽ cười thầm, mọi cử chỉ đều thoát tục như tiên tử không thuộc về chốn hồng trần này. Nhưng gương mặt nàng lại tái nhợt đến phát khiếp, thân hình gầy gò chẳng còn chút sức sống.
Nàng vốn dĩ không nên phải chịu cảnh khổ cực chốn nhân gian, vậy cớ sao lại có kẻ nhẫn tâm để nàng phải chịu cảnh lầm than nhường này?
Chẳng thể ngờ, chính hắn lại làm hại nàng bị nhiễm lạnh mà phát bệnh. Nếu không phải do gã hoạn quan dơ bẩn như hắn tự tác chủ trương, nhất quyết hẹn gặp vào lúc mặt trời sắp khuất núi thì nương nương đã chẳng phát hiện ra manh mối. Hắn chưa từng muốn nương nương biết đến sự tồn tại của mình, hắn sợ nàng biết rồi sẽ thấy khó chịu, thậm chí là cảm thấy… ghê tởm.
Đáng ghê tởm biết bao cho một gã hoạn quan. Nhưng điều hắn sợ nhất không phải là nàng chán ghét hay căm hận hắn, mà là sợ nàng phiền lòng mà chịu khổ. Nữ tử kiên cường như nàng, nếu biết được mọi thứ là do một gã hoạn quan chuẩn bị, sợ rằng thà chết đói chết rét cũng sẽ tuyệt nhiên không nhận lấy. Khi đó, hắn biết phải làm sao đây?
Hôm qua ở cùng nàng lâu như vậy, ngoại trừ lúc đứng từ xa nhìn nàng nghỉ chân trong tuyết và lúc nàng yêu cầu hắn ngẩng đầu, hắn chưa từng dám trộm nhìn nàng lấy một cái. Hắn sợ đôi mắt đã nhìn thấu bao điều ô trọc của mình sẽ làm bẩn nàng, sợ nhìn thấy sự chán ghét trong mắt nàng.
Hắn chỉ dám nhìn trân trân vào chiếc đèn cung đình nàng từng chạm qua mà thẩn thờ.
Hắn cố không nghĩ về nàng, nhưng trước mắt cứ hiện ra đôi mắt cười đầy ý vị của nàng. Khóe mắt nàng hơi xếch lên tựa như hai chiếc móc nhỏ đáng yêu đầy mê hoặc. Có thể nhận ra nàng rất hiếm khi cười, khi nàng cười, khóe mắt chẳng hề hằn lên những nếp nhăn; dẫu là nụ cười giảo hoạt thì nàng vẫn giữ nguyên nét đoan trang, khiến gương mặt diễm lệ ấy thêm vài phần sinh động.
Đi mãi rồi cũng đến mảnh sân hoang phế kia, Lục Bình dẫn hắn đi qua cây cầu gỗ nơi Lí Triệt đã dừng bước đêm qua. Đây vốn là con kênh nhân tạo, nước chảy rất chậm, lúc này đã bị tuyết dày che phủ, chẳng rõ dòng nước bên dưới có còn luân chuyển hay không.
Hắn không liếc mắt nhìn quanh lấy một lần, chỉ im lặng theo sát Lục Bình. Lục Bình bảo hắn chờ ở sân, còn mình thì đẩy cửa bước vào, một lát sau mới khép cửa lui ra.
"Nương nương hiện đã tỉnh, người nghe thấy có tiếng người lạ nên ta đã bẩm báo rồi. Ý của nương nương là…" Lục Bình khựng lại một chút mới nói tiếp: "Muốn mời Minh công công vào trong."
Thấy hắn cúi đầu hành lễ, trong lòng Lục Bình vẫn thấy không đành, bèn bồi thêm một câu: "Minh công công chớ có trách nương nương gặp nạn mà vẫn giữ nhiều lễ nghi xã giao, bắt ngài phải chờ ở đây. Chỉ là đối với Lục Bình ta, nương nương dù ở Khôn Ninh Cung hay ở mảnh sân tàn tạ này đều tôn quý như nhau."
Minh Cẩn Lăng gật đầu, Lục Bình thấy hắn dường như không chút oán hận. Nàng nói vậy thực chất là muốn nhắc khéo để hắn thu liễm lại tâm tư của mình. Thấy hắn dường như đã nghe lọt tai, nàng mới đẩy cửa mời hắn vào.
Trong lòng nàng khẽ thở dài, tâm tư của Minh Cẩn Lăng nàng đương nhiên thấu rõ. Dù hắn không chịu giải thích nguyên do vì sao lại giúp đỡ, nhưng Lục Bình đã sớm nhận ra tình cảm của hắn dành cho nương nương là không thể che giấu. Hắn tuy luôn cúi đầu rũ mắt không muốn ai hay biết, nhưng thi thoảng sự si mê ấy vẫn cứ trào dâng trong ánh mắt đó.
Hắn là người thật lòng thật dạ, ít nhất là chân thành hơn hẳn đám công tử từng theo đuổi nương nương thuở còn ở khuê các, và cũng quân tử, thực tâm hơn kẻ ngồi trên cao kia gấp vạn lần. Huống hồ hắn chưa từng muốn làm phiền nương nương, nàng đã từng ướm hỏi xem có nên báo cho nương nương biết không, nhưng trông hắn còn kháng cự hơn cả nàng, dáng vẻ ấy tuyệt đối không phải là giả vờ.
Hắn muốn đối tốt với nương nương, nhưng lại chẳng dám để nàng hay biết. Hắn đem hết tâm can mình ra dâng tặng người ta, rồi lại nơm nớp lo sợ bị người ta chê cười, ghê tởm. Người đời nhìn nữ nhi là xem nàng xinh đẹp hiền thục ra sao, khéo léo lấy lòng nam nhân thế nào; còn nhìn nam nhân là xem hắn quyền thế tiền tài đến đâu, lớp da bọc ngoài có giống bậc chính nhân quân tử hay không.
Lục Bình dẫu sao cũng là người của nương nương, nàng biết chủ tử nhà mình từ nhỏ đã yêu chuộng những gì hoàn mỹ. Năm xưa khi mới cứu nàng về, nàng vẫn còn là tiểu cô nương nhà quê tóc tai vàng cháy, da dẻ xanh xao. Chính Lí Triệt đã dày công chăm bẵm cho nàng trắng trẻo xinh xắn, còn bảo rằng người bên cạnh mình thì nhất định phải đẹp đẽ mới được.
Lần đầu nhìn thấy Kim thượng, khi ấy hắn vẫn còn là một Vương gia nhàn tản chẳng chút quyền uy, nương nương đã bị vẻ ngoài hào nhoáng kia mê hoặc, để rồi vì hắn mà lần lượt từ bỏ những sở thích riêng, vì hắn mà hết lần này đến lần khác hạ thấp tôn nghiêm của chính mình.
Nương nương vốn chẳng thích những thứ tàn khuyết. Một món đồ sứ chỉ cần sứt một miếng nhỏ thôi nàng đã không chịu nổi. Những năm gần đây kinh thành rộ lên phong trào bó chân, nương nương nhìn thấy chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Nàng lại càng không thích nam tử nhỏ tuổi hơn mình. Nàng thường bảo nam nhân phải lớn tuổi một chút mới biết nóng biết lạnh, biết xót thương người khác; vả lại nam nhân đều thích những đóa hoa chớm nở, ai lại đi yêu một kẻ xế chiều, ai có thể bao dung cho mái tóc bạc và những nếp nhăn?
Nghĩ đến đây, Lục Bình mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tuy những việc hắn làm cho nương nương khiến nàng cảm động, và nương nương xem chừng cũng không phản cảm hắn, nhưng nhìn cái bộ dạng này, thân phận này, tuổi tác này cho đến tính cách này, hoàn toàn không phải là kiểu người nương nương sẽ thích. Nàng cứ thế mà yên tâm dần.
Nàng vừa sợ nương nương vì thân phận của hắn mà chán ghét rồi tự làm khổ mình, lại vừa sợ nương nương mủi lòng mà dứt khoát đón nhận hắn. Nhìn bóng dáng đơn độc, bờ vai gầy yếu của hắn, nàng lại tự nhủ với lòng: "Thật tốt, thật tốt, hoàn toàn không phải kiểu người nương nương thích."
"Lục Bình, đi tìm chút nước ấm cho ta."
Lục Bình biết nương nương muốn tách mình đi để nói chuyện riêng với tiểu thái giám kia, nên cũng hiểu ý khép cửa lại, rời khỏi sân viện.
Lí Triệt dù đang phát sốt nhưng thính lực vẫn rất nhạy, những lời Lục Bình lẩm bẩm nàng đều nghe thấy cả. Nghe ý tứ của tiểu cô nương, chẳng lẽ lại sợ nàng "vơ lấy" tiểu công công này hay sao?
Thực ra nàng chỉ vì quấn chăn quá kỹ, lại ngồi sát chậu than nên đầu óc mới nóng bừng lên, cộng thêm mệt mỏi nên lúc Lục Bình gọi, nàng lười chẳng muốn đáp lại. Ai ngờ vừa tỉnh dậy, Lục Bình đã sang tận Giám Lan viện thỉnh hắn tới đây.
Lúc này nàng khoác áo choàng ngồi tựa trên ghế gỗ, vẫy tay gọi hắn lại gần, ra hiệu bảo hắn đỡ nàng. Hắn tuy là thái giám thô sử nhưng tay chân cũng khéo léo, trừ việc động tác hơi chậm một chút ra thì chẳng chê vào đâu được.
Chờ đến khi đã ngồi vững vàng bên mép giường, nàng mới mở lời: "Lục Bình có trách phạt ngươi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!