Chương 5: (Vô Đề)

Mắt thấy lửa than trong chậu sắp tàn, Lục Bình lại dùng xẻng nhỏ thêm vào một ít than mới.

Đa phần đều là than vụn, chất đống giữa tâm lửa hồi lâu mới chậm rải bén cháy, nhưng cũng chỉ trong chốc lát là cháy hết. Tro than chất cao trong bồn, đôi khi chỉ cần vô ý để ống tay áo khua nhẹ tạo thành một luồng gió, lớp tro nhẹ bẫng kia liền bay tứ tán, vương lên vạt áo hay lọn tóc ngay.

Lí Triệt nhìn đống than này mà lòng sinh phiền muộn, bèn dịch ghế ra xa một chút, nhưng cái lạnh đột ngột ập tới khiến nàng lại phải dịch ghế về chỗ cũ. Nàng đưa tay ra trước ánh lửa mong manh, nghiêng đầu nhìn Lục Bình đang cần mẫn khâu vá chăn màn.

Lục Bình bị nàng nhìn chằm chằm một hồi lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Theo ý nô tỳ, nương nương thật chẳng nên chịu cái tội đày đọa này! Lúc trước là ai cứ nhất quyết quấn lấy nương nương, giờ đây lại có đám hồ ly tinh kia giương nanh múa vuốt, hắn liền đối xử với nương nương như vậy."

Lí Triệt ngày xưa luôn nhắc nhở Lục Bình chớ có nói càn, lần này lại không trách phạt nàng ta. Hồi lâu sau, nàng mới ấp úng thốt ra một câu: "Cũng chẳng thể trách hắn được."

Lục Bình nghe xong, đè thấp giọng đầy bất bình của mình, trong lòng có chút giận vì nương nương không chịu tranh đấu, đến mức đường kim mũi chỉ cũng loạn cả lên. Lí Triệt nhìn những mũi khâu xiên vẹo mà nhíu mày. Thấy vậy, Lục Bình cũng tự động im bặt, không nói thêm lời nào nữa.

Lí Triệt nhìn ánh lửa lụi dần trong chậu than, đôi mắt cũng dần khép lại. Vì một nam nhân mà nàng bị vây hãm trong tòa Tử Cấm Thành này, rồi lại vì một nữ nhân mà bị giam cầm nơi góc sân hoang phế rách nát này.

Nàng chẳng qua chỉ là một quân cờ trong cuộc đấu đá quyền mưu của nam nhân, một món hàng để liên lạc trong những bản khế ước bẩn thỉu.

Ý của Lục Bình nàng đều hiểu, nhưng thê thiếp của Hoàng đế thì có thể làm được gì? Chẳng qua cũng chỉ là phục tùng nhẫn nhịn, đem thể diện của chính mình chà đạp dưới chân người khác, lại còn lo làm bẩn đế giày của họ.

Thế nhưng nàng tuyệt đối không bao giờ hành sự như vậy. Cho dù kiếp trước có bệnh chết nơi lãnh cung, nàng cũng chưa từng cúi đầu phục tùng ai, bất kể là một Vân Oanh Nhụy kiêu căng ngạo mạn, hay vị Hoàng đế vẫn luôn chờ đợi nàng xin tha hối lỗi.

Nàng vì hắn mà hết lần này đến lần khác hạ thấp giới hạn của mình, hắn lại còn cảm thấy nàng nhượng bộ chưa đủ, thuận theo chưa đủ. Nam nhân trên đời đa phần đều như thế, họ thích những nữ nhân không có bản ngã, thích những nữ nhân mà trong mắt trong lòng tất thảy đều chỉ có phu quân.

Nhưng nàng cũng không thể cứ dùng danh phận người vợ bị ruồng bỏ đáng thương mà cô độc bệnh chết ở đây, dù sao cũng phải nghĩ cách để bản thân sống dễ chịu hơn đôi chút.

Dù gì thì nàng ở lãnh cung chịu vắng vẻ, Lục Bình cũng phải chịu khổ theo nàng. Còn có người kia nữa, mang thân phận nô tài, bản thân sống đã gian nan mà lúc nào cũng muốn quan tâm nàng.

Lí Triệt chợt nhớ ra, mùa xuân năm sau trong đợt tuyển tú nữ sẽ có một vị mỹ nhân mang cốt cách mị hoặc trời sinh. Hoàng đế chỉ mới thoáng nhìn qua nàng một cái đã không thể nào quên được. Chỉ tiếc là sau này nàng ta mệnh yểu, nếu không, vị trí sủng ái nhất hậu cung này vạn lần không tới lượt Vân Oanh Nhụy.

Mỹ nhân kia đẹp thì có đẹp, nhưng tâm cơ không đủ, tính tình thuần khiết quá mức, sau này không đấu lại một Vân Oanh Nhụy đầy tâm kế cũng chẳng có gì lạ.

Lục Bình thấy Lí Triệt nhắm mắt, ngỡ nàng lại ngủ quên nên buông kim chỉ định đỡ nàng lên giường, nào ngờ vừa mới chạm vào cánh tay, nàng đã tỉnh lại.

Lí Triệt chưa mở mắt đã khẽ lắc đầu, bộ dạng như vẫn chưa tỉnh ngủ, nheo mắt ngẩng lên khiến Lục Bình chẳng rõ nàng đã mở mắt hay chưa. Thân hình nàng đổ về phía trước, mắt thấy sắp ngã nhào, Lục Bình vội vươn tay đỡ lấy. Vô tình chạm vào trán nàng, cảm giác nóng rực truyền đến khiến Lục Bình lập tức hoảng hốt. Nàng thử gọi Lí Triệt vài tiếng nhưng không nhận được phản hồi.

Hôm qua Lí Triệt thấy nàng ra ngoài đã hỏi cho bằng được mục đích, lại còn bày tỏ ý muốn gặp tiểu thái giám đã ra tay giúp đỡ kia. Lục Bình vốn không muốn nàng đi, vì nàng thể nhược, lại vừa mới khỏi bệnh xong.

Nhưng nàng là nô tỳ, không thể cứng nhắc ngăn cản chủ tử, huống hồ Lí Triệt nói ở mãi trong phòng thấy phiền muộn muốn đi dạo, nàng cũng chẳng nỡ ngăn cản.

Giờ thì hay rồi, nương nương lại phát sốt, lúc này làm sao mời được thái y? Đặc biệt là vị chủ tử này khi không khỏe thường rất khó chiều, không phải quấy khóc ầm ĩ mà là nước mắt cứ rơi lã chã không dứt, ai dỗ cũng chẳng xong.

Lúc này trong cung chẳng ai dám giúp đỡ họ, Lục Bình nghĩ đi nghĩ lại chỉ thấy có mỗi Minh công công – người đã khiến Lí Triệt bị nhiễm lạnh. Sau khi ổn định chỗ nằm cho nương nương, Lục Bình mang theo một bụng oán khí ra khỏi phòng.

Lục Bình cũng chỉ biết đại khái nơi ở của các thái giám tạp dịch, cụ thể phòng nào nàng không rõ, bèn định ngăn đại một tiểu thái giám lại để hỏi thăm.

Kết quả chưa kịp mở lời đã thấy một tiểu thái giám có vẻ mặt hiền lành dừng lại trước mặt: "Tỷ tỷ ở cung nào? Đến đây có việc hay tìm người vậy?"

Lục Bình bỏ qua câu hỏi trước, trực tiếp hỏi: "Tiểu công công có biết người nào họ Minh không?"

Tiểu thái giám khẽ nhướng mày: "Nô tài có biết một người họ Minh," hắn ngập ngừng một lát rồi mới nói tiếp: "Đi đứng hơi chậm hơn người thường, đúng là cùng phòng với nô tài."

Lục Bình vội gật đầu: "Đó chính là người ta cần tìm, làm phiền tiểu công công truyền lời giúp, nói là vì chuyện hôm qua có việc hệ trọng phải tìm hắn cho bằng được."

Tiểu thái giám lại nhướng mày: "Vậy mời tỷ tỷ dừng chân ở đây chờ một lát."

Thâm cung tịch mịch, cung nữ mười mấy tuổi vào cung phải đến năm hai mươi lăm tuổi mới được hồi hương, đại đa số hoạn quan còn phải ở lại nơi tường cao này cả đời. Vả lại Kim thượng không hay sủng hạnh cung nữ, phi tần cũng ít hơn trước, nên trong cung rộ lên phong trào các cung nữ và thái giám kết thành đối thực.

Nhưng kết đối thực với hoạn quan đa phần là những ma ma khó lòng rời cung hoặc những tiểu cung nữ mới vào bị chủ tử hành hạ quá mức. Mà những thái giám có thể có đối thực thường là những người có quyền cao chức trọng.

Cung nữ tỷ tỷ này ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, chắc hẳn đã quá tuổi đôi mươi, mà người nàng tìm tuổi đời còn trẻ, hơn nữa nàng có ngũ quan xinh xắn, nét mặt tinh tế, chắc chắn không thể nào nhìn trúng một Minh Cẩn Lăng dung mạo tầm thường được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!