Chương 4: (Vô Đề)

Lí Triệt trước nay vốn là người mắt cao hơn đầu, ngoại trừ đối với nhũ mẫu ra, từ tận đáy lòng nàng luôn xem thường hạng nô tài.

Bọn họ khom lưng uốn gối, khúm núm nịnh bợ, đối với kẻ mình căm ghét vẫn có thể trưng ra bộ mặt tươi cười lấy lòng, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện ma quỷ. Nàng trước kia đặc biệt khinh khi thái giám, gần như chưa bao giờ để tâm quan sát bọn họ lấy một lần.

Thuở ban đầu, bên cạnh nàng có một lão thái giám rất thích đánh phấn tô son. Gương mặt vốn dĩ trắng bệch không râu, lại dặm thêm lớp phấn quá dày, mỗi khi lão cười lên quả thực khiến nàng đến cơm cũng ăn không trôi.

Nàng thậm chí từng thấy lão thái giám ấy soi gương tự dặm phấn lên mặt. Mỗi lúc như vậy, đôi mí mắt thường ngày vẫn hay sụp xuống của lão lại hớn hở nâng lên, không ngừng mỉm cười với chính mình trong gương. Nụ cười ấy thật chẳng lấy gì làm đẹp đẽ, trái lại còn có chút quỷ dị, khiến người ta phát khiếp.

Chỉ là sau này, nàng tình cờ bắt gặp lão đi vào ngôi từ đường vốn dành riêng cho những cung nữ đã khuất bóng. Lão khóc thảm thiết và đau đớn đến nhường ấy, khiến nàng không kìm được mà nghĩ về nhũ mẫu quá cố của mình.

Gương mặt bôi trắng cùng đôi gò má hồng rực bị nước mắt làm cho nhòe nhoẹt, loang lổ thành một dáng vẻ nực cười mà đáng sợ, nhưng nàng lại chẳng thể nào cười nổi, cũng không thấy sợ hãi, càng chẳng thể khinh khi được nữa.

Dẫu đau đớn tột cùng hay nhẫn nhục chịu đựng ra sao, thì khi bước ra khỏi cánh cửa kia, họ vẫn phải khom lưng quỳ gối, vẫn phải cụp mi rũ mắt. Chỉ là thiếu đi chút cốt cách nam nhi mà thôi, ai có thể bảo bọn họ không phải là những nam tử chân chính cơ chứ?

Có điều nàng cũng chẳng có lấy nhiều thời gian để xót thương cho người bên cạnh, chính bản thân nàng còn đang lún sâu trong vũng bùn chẳng thể thoát ra kia mà.

Trong khi Vân Oanh Nhụy cực kỳ được sủng ái, Lí Triệt lại phải chịu cảnh thê lương oán sầu nơi lãnh cung, ở cung điện của mình, họ Vân kia lại đang thong dong nuôi một đàn bướm.

Giữa tiết đông thành Đức An tuyết rơi không ngừng này, mỹ nhân đôi chân ngọc ba tấc, nhẹ nhàng nhảy múa giữa đàn bướm bay lượn, cái phong thái hứng khởi ấy là thứ mà Lí Triệt có sống hai kiếp cũng chẳng thể nào hiểu thấu.

Nghĩ đến đây, chẳng hiểu sao nàng chợt nhìn xuống đế giày của hắn. Hắn mang đôi ủng cung đình đế dày bình thường, chỉ là lớp da bên ngoài đã bị mài mòn đến mất cả màu vốn có, nhưng vẫn chưa đến mức bị rách, không làm mất đi thể diện chốn hoàng cung.

Có người giữa cơn gió lạnh thấu xương này đến cả một đôi giày ấm cũng chẳng có, vậy mà vẫn phải bôn ba trong tuyết; lại có kẻ theo tiếng sênh ca vũ nhạc dập dìu, bên tai chỉ nghe thấy những thanh âm xa hoa hưởng lạc.

Ý nghĩ này khiến nàng dâng lên một nỗi áy náy sâu sắc. Ít nhất suốt mười tám năm qua, nàng luôn sống một cuộc đời như vế sau. Mãi cho đến khi tự mình nếm trải nhân tình ấm lạnh, mới biết hoạn nạn khó cầm, chân tình mới thật đáng quý.

Nàng rốt cuộc cũng không để hắn phải nán lại quá lâu, chỉ bảo hắn đi cùng nàng một đoạn, từ dưới mái hiên kia đến trước cây cầu gỗ mà năm xưa nàng cùng Kim thượng đồng du từng hết lời tán thưởng. Tới đây, nàng liền để hắn quay về.

Hắn mấp máy môi, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại rất nhanh chóng cúi đầu. Hắn đại khái là muốn trao món đồ trong ngực cho nàng, nhưng có lẽ vẫn còn điều băn khoăn, cuối cùng chẳng làm gì cả, chỉ giơ cao đèn lồng soi lối cho nàng bước vào sân viện ẩm thấp và u ám kia.

Lục Bình vốn đã chờ sẵn sau cánh cửa, chắc là sợ bị hắn nhìn thấy, sợ hắn sẽ vạch trần lời nói dối vụng về của nàng.

Lục Bình nhìn mái tóc bị tuyết làm ướt một nửa của Lí Triệt, rồi lại cúi đầu nhìn đôi giày vải trắng của nàng. Lí Triệt theo ánh mắt của Lục Bình, cũng nhìn xuống mũi giày của mình. Vừa nãy giẫm trên tuyết nàng chẳng hề hay biết, giờ đây vừa vào phòng, chạm phải hơi ấm hiếm hoi trong tẩm thất, toàn bộ mũi giày đã ướt đẫm cả rồi.

Lục Bình đỡ nàng ngồi xuống, nàng cúi đầu tự mình tháo giày, cũng may đôi tất lụa vẫn chưa bị thấm ướt.

Trong lúc Lục Bình tìm kiếm cho nàng mấy bộ y phục ít ỏi còn lại, nàng cũng cởi luôn lớp áo ngoài. Lục Bình vội vàng khoác lên người nàng một chiếc áo khác, lúc này mới lên tiếng: "Nương nương bệnh nặng mới khỏi, hôm nay lại ra ngoài lăn lộn một phen, e là thân mình chịu không thấu đâu.

"Lục Bình, chớ có lo lắng. Giờ ta sống cũng tựa như cái xác không hồn, nếu thực sự lâm bệnh mà không dậy nổi, cũng là do mệnh số." Chân mày Lục Bình vẫn nhíu chặt như cũ.

Nàng cố ý nói ra những lời nản lòng như vậy, chỉ là vì sợ Lục Bình nhận ra điểm khác thường ở mình. Nàng và Lục Bình quá đỗi thân thiết, việc này lại quá mức ly kỳ, nàng không cách nào giải thích nổi, chi bằng cứ giữ kín trong lòng thì hơn.

Nhớ lại trong những cuốn sách chí quái (1) thường viết về chuyện lìa hồn hay luân hồi, chứ chưa từng nghe qua chuyện trùng sinh hay thời gian quay ngược bao giờ. Ngẫm kỹ lại, dù là Đạo gia quan niệm sau khi chết vạn sự đều hư vô mờ mịt, hay Phật gia giảng về nhân quả nghiệp báo, thì cũng chẳng nơi nào tán thành việc có thù tất báo, hưởng nỗi khoái lạc ân đền oán trả cả.

Họ chỉ nói rằng nhân quả tự có trời định, kiếp này không ứng thì kiếp sau tất báo. Nàng chẳng dám bảo đó là những lời nhảm nhí, nhưng nghe qua luôn thấy có chút bất lực và tự an ủi bản thân trong đó. Nếu có thể tự tay báo ân báo thù, hà tất phải đợi đến kiếp sau!

Đợi Lục Bình giúp nàng thay xong y phục, lại lấy chăn bọc quanh người nàng thật kỹ.

Lục Bình ngồi bên lò hong lại đống quần áo ẩm ướt, còn nàng thì không dám đưa tay lại gần chậu than. Đứng giữa trời tuyết suốt một buổi chiều, lúc này nếu trực tiếp sưởi ấm ngay, tay chân định bụng sẽ nứt nẻ đau nhức. Chẳng nói đến cảm giác ngứa ngáy khó nhịn ra sao, chỉ riêng việc nó sưng vù lên thôi cũng đủ khiến nàng thấy khó chịu, xem ra cái tính ái mỹ từ thuở thiếu thời của nàng vẫn chưa sửa được.

"Hôm nay thấy vết nứt nẻ trên tay hắn trông thật đáng sợ, hắn là thái giám thô sử sao?" Nàng quấn chăn chặt hơn, vẫn chưa chịu lên giường đi ngủ mà chỉ ngồi đó nhìn Lục Bình hong quần áo cho mình.

"Đúng là vậy ạ." Lục Bình ngẫm nghĩ một chút, chỉ trả lời ngắn gọn chứ không nói thêm gì khác.

"Miệng không thể nói, tính tình cũng chẳng mấy dễ ưa, xem ra những ngày ở trong hoàng cung này, hắn sống cũng không dễ dàng gì." Lí Triệt đắn đo hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ buông lại một câu như thế.

"Nương nương nói chí phải. Nương nương…" Lục Bình khẽ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lí Triệt đã gục đầu xuống, đôi mắt đã khép lại tự bao giờ.

Nương nương vốn dĩ thể trạng yếu ớt, lại bôn ba suốt một buổi chiều, giờ phút này chắc hẳn đã mệt lừ, nương theo hơi ấm của chậu than mà thiếp đi. Lục Bình không thể đoán được vui buồn hay yêu ghét qua mấy lời đó của nàng, nhưng dù là gì đi nữa, Lục Bình cũng cảm thấy lo lắng khôn nguôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!