Chương 3: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn khiến nàng phải chờ đợi ròng rã nửa canh giờ, trong lòng nàng vốn dĩ đã có chút oán khí.

Lúc này, bàn tay hắn cầm cán đèn hơi run rẩy. Dưới ánh nến đỏ sẫm, nàng nhìn rõ mồn một đôi tay ấy, một đôi tay mà trong mắt nàng chẳng thể coi là đẹp.

Thuở thiếu nữ, nàng vốn tính tình nông nổi, chỉ say mê những thứ hào nhoáng bên ngoài mà chẳng chút thực dụng. Trong khuê phòng khi ấy bày biện tầng tầng lớp lớp những món đồ lộng lẫy chói mắt, vừa chiếm chỗ lại vừa vô thưởng vô phạt. Mẫu thân nàng rất hiếm khi đặt chân đến phòng nữ nhi, thi thoảng có ghé qua một lần thì cũng chỉ để quở trách nàng không biết thu xếp, dọn dẹp cho ngăn nắp.

Lí Triệt có phần sợ hãi mẫu thân mình. Người luôn đối diện với nàng bằng gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị. Những lúc khác, mẫu thân lại luôn mang dáng vẻ oán trời trách đất, trông chẳng khác nào một nữ tử bất hạnh, chẳng chút niềm vui.

Ngược lại, nhũ mẫu đối với Lí Triệt luôn giữ một mực tôn kính. Trong lòng bà, nàng mãi là chủ tử, dù bà là người dưỡng dục, dạy dỗ nàng, dù bà đã sớm coi nàng như con gái ruột thịt của mình.

Cũng chính vì sự tôn kính ấy mà bà vú chưa từng nặng lời, chỉ biết khuyên nhủ nhẹ nhàng. Nếu Lí Triệt bướng bỉnh không nghe, bà cũng đành chiều theo ý nàng.

Bởi vậy, cái thói quen sưu tầm những thứ "có đỏ mà chẳng có thơm" của nàng cứ thế kéo dài. Ngay cả khi phải nhịn ăn một ngày, nàng cũng nhất quyết phải mua cho bằng được món đồ mình thích.

Mỗi khi mẫu thân sắp sửa ghé phòng, Lí Triệt lại khẩn khoản cầu xin nhũ mẫu cùng mình đem đống đồ đạc ấy giấu nhẹm đi. Thế nhưng thường thì dọn dẹp được đôi chút, nàng đã sớm nản tay mà ngồi bệt xuống một bên, để mặc nhũ mẫu một mình tỉ mẩn thu xếp đống "bảo bối" kia thật gọn gàng.

Chuyện khi ấy tưởng chừng bình thường đến mức không thể bình thường hơn, giờ đây hồi tưởng lại bỗng khiến sống mũi nàng cay nồng. Đến tận lúc này, muốn được nghe lại giọng nói của người mà nàng hằng coi như mẹ hiền ấy, cũng chỉ có thể cầu mong được gặp gỡ trong những giấc mộng phù du.

Tuy nhiên, có một điều cũng khiến lòng nàng vơi bớt nỗi sầu, ấy là ít nhất trước lúc nhũ mẫu nhắm mắt xuôi tay, bà đã được thấy Lí Triệt bước chân vào nơi vàng son lộng lẫy nhất thiên hạ này, trở thành nữ nhân tôn quý nhất của cả triều Đại Cùng.

Lí Triệt vừa mong mỏi nơi chín suối bà có linh thiêng mà nhớ đến nàng, lại vừa sợ nhũ mẫu dưới đó vẫn phải chịu nỗi dày vò của hồng trần nhân thế.

Chỉ là sau này khi Lí Triệt sa cơ vào cửa cung, những món đồ mà nàng từng cùng nhũ mẫu dọn dẹp năm xưa đều đã phân phát sạch sẽ chẳng còn món nào, vì việc này mà nàng đã nuối tiếc khôn nguôi suốt một thời gian dài.

Cũng bởi cái tính yêu chuộng vẻ đẹp hào nhoáng, nên năm mười bốn tuổi, chỉ mới nhìn qua Kim thượng một lần, nàng đã đem lòng thầm thương trộm nhớ.

Nếu xét trên phương diện một nam nhân, Kim thượng quả thực xuất chúng không ai bằng. Hắn lớn hơn nàng ba tuổi, đôi lông mày sắc lẹm như kiếm, ánh mắt sáng ngời, vừa mang cốt cách nho nhã của bậc văn sĩ, lại vừa toát ra khí thế uy nghiêm của dòng dõi hoàng gia. Tóm lại, hắn chính là dáng vẻ mà nàng hằng ái mộ.

Đặc biệt là đôi bàn tay trắng ngần, thon dài với những khớp xương rõ rệt của hắn. Không quá thô cũng chẳng quá mảnh, đôi tay ấy sinh ra như để đạt đến độ hoàn mỹ nhất. Khi đó, hắn khép ngón trỏ và ngón giữa lại, nhẹ nhàng điểm một cái lên bức họa hoa mai rụng của nàng rồi khẽ nói: "An tiểu thư, những đóa mai này rụng rất đẹp. Nhưng mà một tiểu thư khuê các, sao lại mang nỗi sầu oán thê lương đến nhường này?"

Lí Triệt cảm thấy cái chạm tay ấy của hắn không phải là điểm lên đóa mai khô khốc trên mặt giấy, mà là chạm thấu tận tâm can nàng.

Ngày ấy, nàng cầm bút vẽ cảnh mai rụng chẳng qua chỉ là cảm hứng nhất thời, vốn chẳng hề có nỗi sầu oán thê lương nào cả. Nào ngờ đâu, lời nói của hắn lại như một lời tiên tri ứng nghiệm, khiến nửa đời sau của nàng phải phiêu dạt, tàn tạ héo hon.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 

Bước chân hắn rất vững, có đôi khi nàng bước nhanh hơn một chút, hắn cũng rảo bước nhanh theo, bám sát lấy bên cạnh nàng. Đôi bàn tay với dáng vẻ mà nàng không hề ưa thích ấy vẫn cứ nắm chặt lấy cán đèn. Hắn dường như cứ giữ mãi tư thế ấy, cứ đà này, chắc cán đèn cũng phải gãy mất thôi.

Hắn gầy gò đến đáng thương, thân hình lọt thỏm trong lớp áo bông đơn chiếc, ống tay áo rộng thênh thang thỉnh thoảng lại có gió lùa vào. Nghĩ bụng, trên người hắn chắc chẳng có mấy lạng thịt, e rằng đến xương cốt cũng chẳng nặng đến nửa cân.

Lí Triệt không bước tiếp nữa, tiểu thái giám cũng dừng lại theo nàng. Hắn yên lặng đến mức thái quá, chuyện hắn bị tật thất ngôn không nói được thì chưa bàn đến, ngay cả lúc hắn cầm đèn dẫn đường cũng không thấy phát ra tiếng động.

Nàng mang đôi giày vải dẫm lên lớp tuyết mịn dày nửa thước, vả lại nàng giống mẫu thân, dáng người vốn không cao lớn, lại thêm trận bạo bệnh dạo trước khiến thân thể yếu ớt hơn người thường rất nhiều. Ngay cả khi nàng dẫm lên tuyết còn nghe thấy tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt", vậy mà vị tiểu thái giám này đi đường lại yên lặng không một tiếng động. Chẳng rõ là vì hắn quá nhẹ cân, hay do nỗi sợ hãi đối với nàng khiến hắn phải cẩn trọng đến nhường ấy.

Nàng khẽ ho một tiếng, đôi mắt đang rũ xuống của hắn bèn ngước lên, chạm phải ánh mắt cười như không cười của nàng, rồi lại chậm rãi cụp xuống. Biểu hiện của hắn quá đỗi thản nhiên, ngược lại khiến nàng cảm thấy có chút ngượng ngùng.

"Cho ta xem chiếc đèn này một chút có được không?"

Hắn gật đầu, dùng ống tay áo lau chùi cán đèn một lượt, sau đó lùi lại một bước. Đôi tay cầm đèn của hắn bọc qua một lớp áo, hắn thấp người khom lưng, giơ cao cán đèn đến độ cao mà nàng chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.

Nàng thấy hắn quả thực cẩn thận quá mức, nhưng ngẫm lại cũng không thấy có gì sai trái, hắn vốn không nói được, nên so với người thường lại càng thêm phần cung kính. Thực lòng nàng chẳng có hứng thú gì với chiếc đèn cung đình trong tay hắn, loại đèn này năm nào chẳng thấy, thợ làm khéo léo nhưng lại theo khuôn quá mức. Dẫu mỗi năm có thay đổi kiểu dáng thì chung quy vẫn là những đường nét ngay ngắn đến mức tẻ nhạt, thiếu đi chút ý vị mới mẻ.

Nàng chỉ là muốn nhìn kỹ đôi bàn tay của hắn hơn một chút.

Hắn khom lưng xuống, nàng nhìn ra được hắn vốn định quỳ hẳn xuống để dâng đèn cho nàng, chắc hẳn vì lúc nãy nàng nói muốn đỡ hắn dậy khiến hắn kinh hãi, nên giờ mới không dám quỳ xuống nữa.

Nhưng lúc này, nàng đã nhìn thấy thật rõ ràng. Hắn gầy yếu là thế, vậy mà những ngón tay lại thô to đến lạ, nhìn gần thế này quả nhiên thấy vừa đỏ vừa sưng, mu bàn tay phải thậm chí đã chuyển sang màu xanh tím vì giá rét, gần như bắt đầu lở loét.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!