Nếu có một ngày, người trong kinh nhắc tới nàng không còn gọi là "Vệ nương tử" của nhà họ Vệ hay "Mạnh thị" của nhà họ Mạnh, mà gọi là Vệ Thịnh Di – chỉ cần là chính nàng, Vệ Thịnh Di – thì khi đó nàng mới thực sự nhảy ra khỏi bàn cờ này. Điều đó không khó, chẳng có gì là khó cả, phàm là người còn sống thì không gì là không thể.
Chỉ cần còn sống, không có hiểu lầm nào là không thể tháo gỡ. Lần giở từng lớp ký ức, nàng nhận ra quá khứ không chỉ có khuôn mặt lạnh lùng kháng cự của hắn, mà còn có những buổi sớm hắn dậy thật sớm họa đôi mày thanh, có sự nhu tình khi hắn chải từng lọn tóc cho nàng, và cả những lần hắn luyện giọng đến khản đặc chỉ vì nàng khen một câu "Hoa đán này hát hay quá".
Tất cả khiến nàng kinh hoàng. Nếu những điều đó là thật, thì chiếc trâm gỗ nàng trả lại năm xưa chính là một lưỡi dao tẩm độc, đâm thẳng vào lồng ngực hắn. Càng hồi tưởng, càng điều tra, nàng càng thấy xót xa.
Khi nàng trở thành tấm gương thủ tiết điển hình ở kinh thành, phụ thân nàng mới thừa nhận những việc ông đã làm với Trần Mặc năm xưa. Ông thở dài nói lúc đó quả thực có lỗi với hắn, nhưng thực tế chứng minh ông đã đúng, hiện tại mọi thứ đều tốt hơn trước. Thật sự là tốt hơn sao?
Vệ gia thoát khỏi cảnh khốn cùng, Mạnh gia có thêm tiếng thơm, bản thân nàng phú quý quyền thế hơn xưa, nhưng còn Trần Mặc? Hắn bị trả lại trâm, bị đánh gãy xương tay, bị cha con nàng làm tổn thương sâu sắc cả thể xác lẫn tâm hồn, liệu có thể dùng hai chữ "tốt hơn" để lừa dối tất cả?
"Không dám lừa gạt phu nhân, quả thực năm đó Mặc yếu đuối vô năng, không chịu nổi khổ cực nên mới trốn khỏi Đức An. Nay bị phu nhân bắt được, dù có xẻ thịt lột da, Mặc cũng không nửa lời oán hận."
"Chàng có biết ta tìm chàng vất vả thế nào không? Nay đây mai đó, phiêu bạt khắp nơi, đó là cách chàng trốn tránh ta sao?"
"Phải, tùy phu nhân xử trí." Trên mặt hắn vẫn còn vết chì mày bị nàng lau lem luốc, nhưng điều đó không làm giảm đi dung nhan ấy, ngược lại còn thêm vài phần sinh khí. Nét cười nơi khóe mắt khiến hắn trở nên sống động. Hắn vốn đẹp, qua năm tháng tôi luyện lại như một khối ngọc ôn nhuận, khiến nàng không tài nào cưỡng lại được.
Vẫn luôn là như vậy, từ thuở thiếu nữ nàng đã không cưỡng lại được rồi. Nàng dốc sạch của hồi môn chuộc thân cho hắn, bị phụ thân đánh một trận nằm liệt giường nửa tháng, vậy mà chỉ cần thấy ánh mắt đau xót của hắn là nàng lại vui vẻ ngay, mặc kệ hắn mắng nàng "đầu óc bị cửa kẹp".
Tính tình hắn ngày càng tốt, còn nàng theo tuổi tác lại càng thêm quyết liệt, không chấp nhận nổi nửa điểm tỳ vết. Ngay cả mẫu thân cũng nói nàng bản lĩnh càng lớn thì tính khí càng tệ. Nhưng nàng vẫn nhớ rõ, thuở ấy hắn rúc vào lòng nàng làm nũng, nói không muốn ở nơi lầu xanh đó nữa, hắn muốn có một mái nhà. Thế là nàng nóng đầu, chạy về nhà lục tung của hồi môn.
Nhưng nàng đã không thể cho hắn một mái nhà. Nàng chỉ mang đến cho hắn toàn những đắng cay. Dẫu hắn có vì không chịu nổi khổ mà rời đi thật, nàng cũng chẳng có tư cách gì để trách móc. Nàng của năm mươi năm trước chỉ muốn mang người về nhà, mà không nghĩ tới đến cả vận mệnh của mình nàng còn không nắm giữ nổi, thì làm sao cho hắn sự an ổn và vui vẻ.
"Được, vậy ta xử trí chàng. Lang quân sinh ra đẹp thế này, hay là theo bổn phu nhân, sau này hầu hạ bên cạnh, có được không?"
"Đi cùng một kẻ hát xướng, phu nhân không sợ lời ra tiếng vào, làm hỏng danh tiết sao?"
"Ai dám khua môi múa mép nói xấu chàng, ta sẽ tìm người dạy dỗ kẻ đó, khiến hắn không dám thốt thêm lời nào." Nói đoạn, nàng lại bật khóc, tiếng khóc nghẹn ngào khiến câu sau đứt quãng. Lời này nàng từng nói năm xưa, nhưng lúc đó nàng chỉ dám lén lút làm, còn giờ đây nàng dám quang minh chính đại mà làm.
Khi khóc nàng thích có người ôm, giờ trước mặt có sẵn một người, nàng liền nhào tới ôm chặt lấy vai hắn, vùi mặt vào ngực hắn mà khóc. Ban đầu là thút thít, sau biến thành gào khóc thảm thiết. Đôi tay đang cứng đờ giữa không trung của hắn rốt cuộc cũng hạ xuống, vỗ nhẹ lưng nàng xoa dịu.
"Chàng về với ta đi, giờ ta lợi hại lắm, không ai có thể bắt nạt chàng nữa đâu." Vừa dỗ dành nàng được một chút, nàng lại bắt đầu nói mê sảng, tay vẫn nắm chặt tay hắn không buông. Nàng chạm vào chỗ xương gãy năm xưa đã được nối lại, dẫu đã lành nhưng vì chậm trễ nên vẫn có thể cảm nhận được vết gờ khác biệt.
"Ta không đau."
Câu nói ấy lại làm nàng khóc to hơn. Nàng không dám hỏi hắn có hận nàng không, vì chính nàng còn đang hận bản thân mình thấu xương.
"Thôi được rồi… lúc đó… thực ra có hơi đau một chút, nhưng chỉ một chút thôi." Đâu chỉ là một chút? Lúc đó hắn đã đau đến ngất đi, khi tỉnh lại thì thấy mình đã bị đưa ra khỏi Đức An. Phu xe bảo đó là ý của tiểu thư, đưa cho hắn chiếc trâm gãy rồi bảo hắn "biến đi".
Thân thể đau, lòng còn đau hơn. Chưa bao giờ hắn hận thân phận mình đến thế. Người sinh ra đã hưởng vinh hoa, người sinh ra mạng hèn bị bán vào chốn phong nguyệt. Nhưng phú quý cũng có nỗi khổ của phú quý, hắn không ham giàu sang, chỉ muốn một quá khứ sạch sẽ để không làm nàng bị người đời bỉ bôi.
Nàng tiếp tục v**t v* vết thương cũ của hắn, động tác càng lúc càng nhẹ, tiếng khóc cũng nhỏ dần vì nàng đang cắn răng kìm nén. Thuở thiếu thời hắn rất thích được nàng xót xa. Có đôi khi hắn cố tình kể về những chuyện khó khăn trong lầu xanh, nàng nghe xong liền nghiến răng nghiến lợi đòi đòi lại công bằng cho hắn, rồi lại đau lòng vuốt tóc hắn.
Nhưng giờ hắn không muốn dùng cách đó để nhận lấy sự thương hại của nàng nữa. Thấy nàng khóc mãi không thôi, hắn không biết phải dỗ dành thế nào.
"Ta tin nàng. Ta đi cùng nàng, bây giờ sẽ theo nàng về."
Nàng nghe xong lại… tiếp tục khóc.
"Ta chuyện gì cũng nghe theo nàng rồi, sao nàng lại càng thương tâm hơn?"
"Vì chàng… chàng thật sự khiến người ta xót xa quá mà, hu hu…" Nàng vừa khóc vừa không quên trêu chọc hắn. Hắn nghĩ nàng đúng là yêu tinh chuyển thế, chuyên đến để câu mạng hắn. Hắn chẳng thấy mình có gì đáng xót xa, hắn chỉ nói ra những lời thật lòng nhất thôi.
Sân khấu phía Tây thành dỡ bỏ, tuyết tan, gánh hát chuẩn bị lên đường đi nơi khác. Hoa đán trụ cột Trần Mặc cũng bị vị phu nhân từ kinh thành tới "chiếm đoạt" đi, nghe đâu còn mang theo cả gia tài của mình theo nàng.
Mặc kệ người đời bàn tán, việc Trần Mặc theo chân nữ phú thương đã là chuyện không thể thay đổi. Chủ gánh hát còn thử khuyên can, nói nhà quyền quý vô tình, nhưng Trần Mặc căn bản không nghe, cứ một mực si tình như kẻ mất hồn, còn hẹn ngày sau sẽ mời ông uống rượu.
Chuyện này nhanh chóng truyền đến tai nhóm Lí Triệt. Thúy Bình là người phấn khích nhất, nàng không thấy chuyện này kinh thế hãi tục, mà trái lại thấy vô cùng thú vị. Chuyện nữ phú thương và chàng đào hát từ kịch thành thật, đến thoại bản cũng chẳng dám viết thế này. Còn Lí Triệt, người đã đoán ra chân tướng từ sớm, nhìn sang kẻ ngoan cố không tiến hóa bên cạnh mình mà lặng lẽ thở dài một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!