Đoàn người cứ thế đi đi dừng dừng, cuối cùng cũng rời khỏi thành Đức An. Lí Triệt muốn trở về cố hương Vũ Lâu, nên xe ngựa cứ nhằm hướng Nam mà tiến phát. Ngặt nỗi gặp đúng lúc đại tuyết phong sơn, cả năm người bị buộc phải dừng chân tại thành Khâm An. Khâm An vốn là đô thành của tiền triều, tuy không sầm uất bằng Đức An nhưng lại rất có bề dày văn hóa, nghỉ ngơi ở đây vài ngày xem ra cũng không đến nỗi nhàm chán.
Thành Khâm An có một gánh hát nổi danh, đúng lúc đang dựng rạp diễn ở phía Tây thành. Nhóm của Lí Triệt lại vừa vặn thuê một tiểu viện ở gần đó, thấy tiện đường, nàng cũng ghé qua xem một chút.
Nào ngờ vừa xem đã thấy mê mẩn, về sau buổi diễn nào nàng cũng có mặt. Vì Minh Cẩn Lăng luôn có việc bận rộn, nàng thường dắt theo Niệm Hà hoặc Thúy Bình đi cùng. Hôm nay, sau bao lời khuyên nhủ, nàng mới thuyết phục được Minh Cẩn Lăng đi cùng mình.
Trời lạnh thấu xương, nàng ôm lò sưởi trong lòng mà vẫn thấy rét run, vậy mà hắn dường như chẳng có cảm giác gì, cứ ngồi bên cạnh lột hạt dưa cho nàng. Thực ra lúc đầu hắn định đứng hầu, là nàng kéo một phát hắn mới chịu ngồi xuống.
Nhìn chỗ nhân hạt dưa đã cao như ngọn núi nhỏ, hắn mới lau tay dừng lại, giấu những ngón tay đã đông cứng vì lạnh xuống dưới bàn, khẽ chà xát. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ vân đạm phong khinh, khiến người ta không tìm ra chút sơ hở nào.
Trên sân khấu đang diễn vở kịch về vị tướng quân và người đào hát. Chuyện kể rằng khi tướng quân sa cơ lỡ vận, đào hát đã đưa tay cứu giúp. Hai người lâu ngày sinh tình, từng có những tháng ngày mặn nồng. Thế nhưng khi tướng quân công thành danh toại, lại quên sạch tình xưa nghĩa cũ, cưới con gái Thái phó làm vợ. Cuối cùng, đào hát đau đớn khôn nguôi, u uất mà chết.
Người thủ vai đào hát chính là hoa đán trụ cột của gánh, ở Khâm An này cũng có chút danh tiếng. Vị này vốn là một tiểu sinh tuấn tú, mỗi khi tan màn luôn có các phu nhân, tiểu thư tặng đồ, thậm chí là tặng cả túi thơm tâm đắc. Hắn khi thì nhận, khi thì từ chối, tất cả tùy thuộc vào tâm trạng.
Vì danh tiếng của vị này quá lớn, lúc đầu Lí Triệt đến xem còn bị người của gánh hát hỏi han vài câu, ngay cả Niệm Hà và Thúy Bình cũng lầm tưởng, nên hôm nay khi thấy nàng dắt Minh Cẩn Lăng theo cùng, hai nha đầu rõ ràng bị dọa cho một trận, nhìn Minh Cẩn Lăng bằng ánh mắt đầy vẻ đồng cảm.
Nếu nha đầu đã biết, thì với tâm tư lả lướt của hắn, sao có thể không hay chuyện. Quả nhiên, sau khi thấy nàng nhìn chằm chằm vị hoa đán kia không rời mắt, hắn xích lại gần, trầm giọng nói: "Chủ tử không cần phải phí tâm như thế, chút chuyện nhỏ này, ta vẫn có thể lo liệu được."
"Vậy chàng định làm thế nào? Cường thủ hào đoạt sao?"
Hắn ngẩn ra một chút rồi mới đáp: "Có gì không thể?"
"Nếu hắn gàn bướng không nghe thì sao?"
"Người đời đa phần tham dục, nếu không bị mê hoặc, chẳng qua là cái giá chưa đủ cao thôi."
"Nếu tâm hắn thật sự vững như bàn thạch thì sao?"
"Vậy dùng trọng trách mà ép, thế gian rất nhiều kẻ tham sống sợ chết."
"Tướng công sai rồi, việc này phải dùng cách mưu tính từ từ, thấu tình đạt lý mới được."
"Cho nên chủ tử mới tự giày xéo bản thân, trời đông giá rét mà nửa tháng nay ngày nào cũng chạy đến đây sao?"
Nói xong hắn mới chợt thấy không ổn, lời vừa thốt ra nàng gọi rõ ràng là "Tướng công" chứ không phải "Công công", hắn cứ ngỡ là nàng nói nhầm.
"Tướng công chớ có nổi giận nha."
Không phải nói nhầm, nàng nhắc lại lần nữa, nhìn thẳng vào mắt hắn khiến hắn kinh hãi đến mức cao giọng: "Chủ tử có biết mình đang nói gì, và nói với ai không?"
"Là ta sai rồi, ta cứ ngỡ phải mưu tính từ từ, nào ngờ chàng lại tôn thờ cường thủ hào đoạt. Hóa ra bấy lâu nay ta dùng sai phương pháp, nên mới mãi cầu mà không được."
Hắn trừng mắt nhìn nàng, định làm bộ dạng hung thần ác quỷ để dọa nàng lui bước sao? Nhưng hắn quên mất rằng nàng căn bản không sợ quỷ, nàng mới chính là con quỷ đi đánh cắp trái tim người khác.
Trên đài, người nọ đang xướng câu: "Ngược lại khiến người ta đứt ruột nát gan". Buổi diễn kết thúc, khi đám đông tản ra, vị hoa đán Trần Mặc đã tẩy trang tiến về phía hai người. Hắn nghe người trong gánh nói có hai vị khách vì mình mà tranh cãi dữ dội nên tò mò chạy đến.
Hắn quả thực có một diện mạo xuất chúng, không có lớp phấn son, vẻ tuấn tú ấy khiến người ta không thể rời mắt. Lí Triệt hoàn toàn có thể hiểu được tâm lý của những phu nhân, tiểu thư mến mộ hắn, bởi trước đây nàng cũng là kẻ mê cái đẹp, cho dù là hiện tại, gặp người có dung mạo như Trần Mặc, nàng cũng vui vẻ nhìn thêm vài cái.
Chỉ là việc hắn đột ngột tiếp cận khiến nàng hơi ngạc nhiên. Nửa tháng xem diễn ở đây, nàng không thấy Trần Mặc là kẻ thích lo chuyện bao đồng. Trước đây không thiếu kẻ đến rạp gây rối, ồn ào hơn nàng và Minh Cẩn Lăng nhiều, nhưng đều do người trong gánh giải quyết, Trần Mặc chưa bao giờ ra mặt.
Hơn nữa, nàng và Trần Mặc chẳng có giao tình gì. Nàng không tặng lễ, cũng chẳng ném tiền ủng hộ, chỉ lặng lẽ nghe diễn nửa tháng, đôi khi xúc động mà rơi vài giọt lệ, ngoài ra không có gì khác.
Trần Mặc là một người thú vị. Với danh tiếng của hắn, đáng lẽ đã có thể tự chuộc thân từ lâu, không cần bôn ba theo gánh hát nữa. Chủ gánh hát cũng không quản nổi hắn, hắn không muốn hát thì không ai mời nổi, nhưng nếu hắn vui lòng, hắn có thể đứng giữa gió lạnh mà hát liên tục nửa tháng, như lần này chẳng hạn.
Giọng hắn giờ đã hơi khàn, nàng đã nhận ra từ lúc hắn đang diễn. Hắn tiến đến, thong thả thi lễ rồi nói: "Tại hạ Trần Mặc, nghe nói hai vị vì tại hạ mà nảy sinh chút hiểu lầm, nên mạo muội đến quấy rầy."
"Chuyện vợ chồng lục đục nhỏ nhặt thôi, để Trần huynh chê cười rồi." Lí Triệt đè tay Minh Cẩn Lăng lại khi thấy hắn định có hành động gì đó, rồi đáp lời Trần Mặc.
"Thế thì tốt quá, hai vị tình cảm khăng khít, là Trần Mặc lo xa rồi." Trần Mặc nghe đồn có cặp khách nhân lạ lùng, nhà gái xinh đẹp dịu dàng lại chủ động, nhà trai bình thường cứng nhắc lại lãnh đạm, hắn thấy hay hay nên mới đến xem.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!