Vị Minh công công vốn nổi tiếng là kẻ không nhân tình vị nhất chốn thâm cung ấy, đột ngột qua đời không lâu sau khi Tiên đế băng hà. Nghĩ lại thuở hắn còn phong quang, cũng từng là người nói có kẻ nghe trước mặt Tiên đế, dẫu tính tình cổ quái nhưng kẻ nịnh hót vây quanh chẳng thiếu.
Thế nhưng rốt cuộc hắn chẳng có lấy một mối nhân duyên tốt đẹp nào. Ngoại trừ Tiểu Hỉ Tử đưa chút bạc vụn cho đám người làm việc, thì chẳng còn ai hỏi han. Một chiếc chiếu rách quấn thân quăng ra khỏi cung, không biết bị vứt bỏ ở bãi tha ma nào, đến một người phúng viếng cũng không có. Thật là đáng thương, đó chính là cái mệnh của hạng người như hắn, địa vị có cao đến mấy cũng chỉ là một kẻ nô tài không nơi nương tựa, không người nhớ mong, chẳng ai thương tiếc.
Lúc này, trên chiếc xe ngựa đang rời xa thành Đức An, kẻ đáng lẽ phải nằm ở bãi tha ma kia lại đang được một đôi bàn tay trắng ngần lay ra khỏi chiếu: "Làm bộ làm tịch một chút là được rồi, sao chàng lại thật sự để người ta cuốn mình vào chiếu thế này."
Được đôi bàn tay ấy đỡ ngồi dậy, kẻ vừa chui ra khỏi chiếu ngập ngừng đáp: "Vẫn có vài người nhận ra ta, cẩn thận chút vẫn hơn."
"Hôm qua lúc chàng lao vào ôm ta, lại còn cắn người, sao không thấy chàng câu nệ thế này?" Nàng nói, lại còn cố ý hạ thấp giọng như trêu chọc bản tính giấu giếm giọng thật của hắn.
Rõ ràng hôm qua là nàng chủ động tiến tới, người bị cắn rách môi cũng là hắn, thế mà giờ bị nàng vừa ăn cướp vừa la làng chụp mũ như vậy, hắn cũng chẳng buồn biện bạch. Hoặc có thể là vì bị hành động ngang ngược này làm cho cứng họng, hắn cúi đầu không tiếp lời nổi.
Suốt dọc đường, Lí Triệt thử nói thêm vài câu trêu hoa ghẹo nguyệt, hắn đều im lặng không đáp. Ngược lại, hễ nàng sai bảo việc gì, hắn đều phản ứng rất nhanh, chẳng hề trì độn như khúc gỗ lúc nói chuyện. Ban đầu nàng định trêu hắn cho vui, nhưng sau thấy hắn cứ im thin thít, nàng cũng nảy sinh chút bực mình, song nghĩ lại mình lớn tuổi hơn hắn nên cũng lười chấp nhặt, tùy ý hắn muốn làm gì thì làm.
Lúc ra khỏi cung trời còn chưa sáng, đường xá đô thành khá tốt nên xe ngựa đi rất êm và nhanh. Chiếc xe này là do Lục Bình sắp xếp, vì thời gian gấp gáp nên dùng xe mua sắm trong cung cải trang lại rồi giao tận tay nàng. Lục Bình còn chu đáo chuẩn bị cả phu xe và hai tiểu nha đầu, trong đó một người còn biết chút võ nghệ. Lí Triệt thấy Minh Cẩn Lăng sắc mặt không tốt, bèn mở lời đuổi bọn họ ra ngoài xe ngồi. Quả nhiên, khi chỉ còn hai người, hắn lẳng lặng rót cho nàng ly trà, sắc mặt hòa hoãn hơn hẳn.
Nàng không hiểu nổi vì sao hắn cứ "ngày đêm hai mặt", lúc thì thân thiết, lúc lại câu nệ như vậy. Nhưng việc hắn không hài lòng khi có thêm nha đầu và phu xe thì nàng hiểu. Vốn dĩ nàng nói là dẫn hắn đi, chứ đâu có bảo dẫn thêm ba người nữa. Huống hồ hắn đã từ bỏ vinh hoa phú quý, cam lòng mạo hiểm cả danh dự để đi theo nàng, nàng sao có thể không để tâm đến cảm nghĩ của hắn. Nghĩ đi nghĩ lại, cái dáng vẻ ăn giấm chua này của hắn trông cũng thật thú vị.
Chỉ là nếu không có người của Lục Bình sắp xếp, dọc đường này hai người họ chắc chắn sẽ vất vả lắm.
"Hay là… cứ để họ lại đi, ta vụng về, e là săn sóc nàng không chu toàn." Hắn lên tiếng, giọng vẫn đầy vị chua xót nhưng không phải hạng người vô lý. Hắn biết mình có nhiều việc không lo liệu được, lại chẳng khéo miệng, hai tiểu nha đầu kia hoạt bát cơ linh, chắc chắn sẽ bầu bạn được với nàng tốt hơn là để nàng phải đối mặt riêng với kẻ có giọng điệu âm dương quái khí như hắn.
Cuối cùng, phu xe và nha đầu vẫn được giữ lại. Họ đều là hạng người không còn đường lui, phu xe đơn độc một mình, nha đầu lớn tuổi hơn là cung nữ từng đắc tội chủ tử suýt bị treo cổ, người nhỏ hơn thì bị cha mẹ bán đi. Với họ, đi theo Lí Triệt là lựa chọn tốt nhất, nên khi được ở lại, cả ba đều vô cùng cảm kích.
Họ không rõ thân phận thật của hai người, chỉ biết nữ tử dịu dàng thanh tú kia là chủ tử, còn người bên cạnh là người của nàng. Còn quan hệ giữa hai người đã tiến triển đến đâu, đã đâm thủng giấy dán cửa chưa thì họ hoàn toàn mù tịt.
Chỉ có một điều khiến họ không hiểu nổi, vị chủ tử này dẫu có lớn tuổi hơn người bên cạnh vài tuổi, nhưng dung mạo khí độ bực này, sao lại cứ phải chọn một kẻ âm trầm đáng sợ đến thế? Vừa rồi đôi mắt hắn nhìn qua, vừa lạnh vừa u ám, giữa tiết trời đông giá này khiến người ta lạnh sống lưng. Đã vậy thân hình hắn còn đơn bạc hơn cả tiểu cô nương, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Ấy vậy mà chủ tử vẫn có thể mỉm cười với hắn được.
Nếu hắn có tiền có quyền thì còn giải thích được, đằng này nhìn cách họ đối đãi, chính hắn cũng chỉ là một tên nô tài mà thôi.
Gã phu xe độc thân hơn ba mươi năm không hiểu, hai tiểu nha đầu mười mấy tuổi càng không hiểu. Nhưng hiểu hay không chẳng quan trọng, quan trọng là cái gã khỉ ốm da dẻ xanh xao này trông có vẻ chẳng dễ chọc vào, tốt nhất là nên tận tâm làm việc.
Mọi biểu hiện của ba người đều bị Minh Cẩn Lăng thu vào tầm mắt. Hắn không để tâm đến ánh mắt của họ, bởi hắn đã quen chịu đựng những ánh nhìn độc địa hơn thế nhiều. Hắn chỉ đang suy nghĩ, nếu chỉ làm một con chó bên cạnh nàng thì không cần cố kỵ, chó có xấu đến mấy cũng chẳng ai oán trách chủ nhân. Nhưng nếu làm "người" bên cạnh nàng, thì lại hoàn toàn khác. Người đời sẽ nhìn nàng thế nào? Họ sẽ thắc mắc vì sao một quý cô xinh đẹp như vậy lại nhìn trúng một kẻ khiếm khuyết như hắn?
Hắn tuyệt đối không để nàng phải chịu những lời đàm tiếu ấy.
Mải suy nghĩ, hắn chợt thấy người bên cạnh tựa đầu vào vai mình. Đường xá xóc nảy khiến nàng mệt mỏi, nàng ngáp hai cái rồi thiếp đi. Chẳng màng đến ánh mắt kinh ngạc xen lẫn hưng phấn của hai tiểu nha đầu, hắn kéo tấm chăn lụa, áp vào lòng mình cho ấm rồi mới đắp kín kẽ lên eo và chân nàng.
Thấy cảnh tượng này, đôi mắt hai tiểu nha đầu càng rực cháy ngọn lửa bát quái. Minh Cẩn Lăng nhíu mày, hắn vốn giỏi nhìn người nhưng thật chẳng hiểu nổi sự hưng phấn kỳ lạ này từ đâu ra. Nhưng thấy nó không mang ác ý, hắn cũng thôi không chấp nhất. Hai tiểu cô nương liếc nhìn nhau cười thầm, nhận ra mình hơi lộ liễu bèn cúi đầu làm bộ như không thấy gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!