Chương 20: (Vô Đề)

Năm Nguyên Đức thứ mười một, Chiêu Võ Đế bệnh tình nguy kịch, các thái y trong cung đều bó tay chịu trói khiến nhân tâm hoảng loạn. Ngọc Thuận dung phái người âm thầm tìm kiếm thần y phương sĩ, sau đó tìm được phương sĩ Lưu Hồng Đào luyện linh đan dược, cứu sống Chiêu Võ Đế một mạng. Lưu đạo nhân vốn có phong phạm cao nhân, từ chối mọi ban thưởng rồi lại tiêu diêu giang hồ. Thuận dung lập đại công, lại đúng lúc hạ sinh hoàng tử, Thánh thượng đại hỷ, tấn phong Hồ Cơ thành Ngọc Quý phi.

Thế nhưng trời có gió mây bất trắc, chỉ vài tháng sau Chiêu Võ Đế tái phát bạo bệnh. Quý phi sai người tìm kiếm Lưu Hồng Đào lần nữa nhưng không có kết quả. Tháng Chạp năm ấy, Chiêu Võ Đế băng hà.

Trấn Bắc đại tướng quân Tần Cửu Thành, Lạc Xuyên Vương Lệ Kính Chi và Tề Vương phi Giang Ánh Thải cùng đảm đương vị trí Đế sư, dạy bảo đế vương chi thuật, cùng phò tá nhi tử của Ngọc Quý phi lên ngôi, hiệu là Chiêu Đức Đế, đổi niên hiệu thành Mậu Nguyên. Trước khi Chiêu Đức Đế nắm vững đạo trị quốc, Lạc Xuyên Vương đảm nhận chức Nhiếp Chính Vương, Thái hậu Hồ thị buông rèm nhiếp chính, cùng xử lý triều chính.

Tề Vương phi Giang Ánh Thải vốn không màng chính sự, nhiều năm ẩn nhẫn chỉ vì muốn tận tay đâm chết kẻ thù giết phu quân mình. Tuy rằng nàng có chút tiếc nuối vì không thể trực tiếp ra tay, nhưng thứ độc dược cổ quái khiến hoàng đế bệnh nặng kia là do nàng tự thân lặn lội đến Nam Cương tìm về, coi như đã toại nguyện tâm can. Nay đại thù đã báo, nàng chỉ muốn trở về đất phong Đông Nam an hưởng tuổi già, tiêu diêu tự tại.

Trấn Bắc đại tướng quân Tần Cửu Thành quanh năm trấn thủ biên quan, hiếm khi hồi kinh, lần này ông dốc lòng ủng hộ Chiêu Đức Đế kế vị hoàn toàn là nhờ vào lời khẩn cầu tha thiết của đứa cháu ngoại đã may mắn thoát chết một mạng kia. Dẫu vậy, ông chỉ giúp nàng lần này coi như nể tình một nửa dòng máu nhà họ Tần chảy trong người nàng, còn về sau nàng sống chết ra sao ông không còn bận tâm nữa.

Lạc Xuyên Vương Lệ Kính Chi trước đó đã thành công tìm lại được trưởng tử thất lạc nhiều năm ở biên cảnh. Hộ nông gia nọ tuy nghèo khó nhưng đối đãi với hài tử vô cùng tốt, giờ đây đứa trẻ đã hiểu lễ nghĩa liêm sỉ. Theo lời kể của cha mẹ nuôi, năm tám tuổi đứa bé từng bị trọng bệnh, nhờ có một vị cô nương hảo tâm gửi tiền vàng tới mới kịp thời chữa trị, trừ bỏ tai họa ngầm.

Lạc Xuyên Vương vốn là bậc trung lương, kiếp trước sở dĩ khởi binh nhập kinh là vì nhìn đứa con trai duy nhất bị biến thành kẻ ngây dại, vừa đau vừa hận, lại thêm Lệ Kính Hiên ngu muội tàn bạo nên mới bất đắc dĩ làm vậy.

Lần này nhờ có Lí Triệt âm thầm giúp đỡ khiến ấu tử của Lạc Xuyên Vương thoát khỏi bệnh hiểm nghèo, lại thêm Lệ Kính Hiên đã bị Giang thị báo thù thành công, Lạc Xuyên Vương không còn ý định khởi binh, chỉ một lòng phụ tá ấu chúa, dốc lòng dạy dỗ để Đại Đồng tiếp tục hưng thịnh. Còn về sau liệu Nhiếp Chính Vương có sinh lòng khác hay không, chỉ có thời gian mới trả lời được.

Hai năm qua, Giang Ánh Thải tuy bề ngoài là quan hệ hợp tác, đối đãi với Lí Triệt vô cùng tử tế nhưng thực chất là đang giam lỏng nàng. Lần này Giang thị đại thù đã báo, đắc danh Đế sư trở về Đông Nam, rốt cuộc mới chịu trả tự do hoàn toàn cho nàng.

Ngày tiến cung, người đầu tiên Lí Triệt nhìn thấy chính là Hồ Cơ. Tờ giấy mật thư năm xưa chính là truyền cho Hồ Cơ, nàng ấy hẳn là người đầu tiên trong cung biết được mưu đồ của Lí Triệt. Gặp lại nàng, vẻ ngây ngô năm nào đã biến mất, thay vào đó là khí chất cao quý mỹ lệ của một vị Thái hậu nhiếp chính.

Biết được Lục Bình đã làm đại cung nữ cho người ta hơn hai năm, lại thấy trong mắt Hồ Cơ không giấu nổi sự quan tâm dành cho Lục Bình, Lí Triệt mới nhẹ lòng thở phào. Xem ra hai năm qua Lục Bình được yêu chiều hết mực, sinh hoạt không phải chịu chút ủy khuất nào.

"Ngài thật sự không phản đối sao? Nàng vốn nghe lời ngài nhất, nếu ngài không cho phép, nàng định sẽ từ bỏ đoạn chuyện xưa hoang đường này."

Lí Triệt hiện tại đâu còn dám nhận một tiếng "Ngài" này của Hồ Cơ, chẳng qua là đối phương nể mặt Lục Bình nên mới dành cho nàng vài phần tôn trọng. Nàng cũng chẳng dại gì mà vạch trần, chỉ cười hỏi ngược lại: "Chân tâm chân ý, sao có thể gọi là hoang đường?"

Đợi đến khi gặp lại Lục Bình, nha đầu này ôm lấy nàng khóc một trận nức nở, vừa khóc vừa oán trách Lí Triệt vài câu. Lí Triệt kiên nhẫn giải thích tường tận mọi chuyện, một hồi lâu sau Lục Bình mới dần bình tâm lại, bắt đầu kể về tình hình của "vị kia".

Nghe đến cuối cùng, đôi mày Lí Triệt nửa ngày trời không thể giãn ra. Nhìn sắc mặt nàng không tốt, Lục Bình mới thôi không kể nữa, đổi giọng hối thúc Lí Triệt tự mình đi gặp hắn: "Minh công công mà thấy tỷ, chắc chắn sẽ vui đến phát điên cho xem!"

"Ta thực ra có chút sợ gặp hắn, rõ ràng ta cũng mong nhớ hắn lâu như vậy."

"Tỷ vẫn nên đi sớm một chút thì tốt hơn. Tỷ càng đi muộn, lòng tỷ và lòng hắn lại càng khổ thêm một phân."

"… Vậy ta đi ngay bây giờ."

Rốt cuộc, Lí Triệt vẫn chần chừ quanh quẩn mãi đến khi trời tối mịt mới dám hướng về chỗ hắn. Có lời dặn của Hồ Cơ nên không ai ngăn cản, nàng không tốn mấy công sức đã vào được bên trong. Chỉ là nàng đứng lặng giữa sân hồi lâu, nhìn người trong phòng khêu bấc đèn hai lần, mới chậm chạp đẩy cửa bước vào.

"Cút ra…"

"Ơ, chàng…"

Gần như ngay lúc Minh Cẩn Lăng phát ra tiếng, Lí Triệt cũng đã mở miệng. Nàng định hỏi sao hắn có thể nói chuyện được, nhưng lại thấy câu hỏi này thật nhạt nhẽo, bèn nuốt nửa câu sau vào trong.

Còn Minh Cẩn Lăng, hắn tưởng kẻ không có mắt nào dám xông vào lúc hắn định cởi áo đi ngủ, mở miệng định quát đuổi đi, đồng thời ngẩng đầu định nhìn rõ mặt mũi kẻ đó để ghi sổ, khiến kẻ đó sống không bằng chết.

Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, hắn lập tức ngậm miệng, đôi mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm vào nàng. Sắc mặt hắn tái nhợt, hốc mắt trũng sâu, xương gò má nhô cao, lòng trắng mắt vằn tia đỏ, quầng thâm dưới mắt đen kịt. Chỉ có đôi mắt đen thẳm kia là phóng tầm mắt thẳng băng vào mặt nàng, dáng vẻ ấy tựa như một bộ xương khô bọc da mang theo đôi mắt, đói khát đã lâu, đang nhìn chằm chằm hòng hút cạn huyết nhục của nàng.

Rõ ràng là một cảnh tượng đáng sợ như vậy, lòng nàng lại mềm nhũn ra. Nàng từng bước tiến về phía hắn, khi đến trước mặt, vừa định mở lời thì đã bị hai cánh tay khô gầy siết chặt, vây hãm trong một vòng ôm toàn xương là xương.

"Nàng rốt cuộc cũng về rồi, nàng về rồi."

Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy giọng nói của hắn. Vì vào cung từ sớm nên giọng hắn không giống nam tử bình thường, trái lại vừa cao vừa mảnh, nghe vô cùng kỳ quặc, giống như một gã đại hán cố tình bóp nghẹt cổ họng, nghe có bảy phần gượng ép làm bộ. Nhưng nàng nghe thấy thanh âm này lại vui mừng khôn xiết, giơ tay xoa xoa đỉnh đầu hắn: "Xin lỗi, ta tới muộn đúng không."

"Không muộn."

Hắn nói xong câu này, nàng nhất thời không biết tiếp lời thế nào. Kỳ thực hành động hôm nay của hắn hoàn toàn vượt ngoài dự tính của nàng, bởi hắn chưa bao giờ chủ động nói những lời thân cận, làm những việc thân mật như thế.

Vốn dĩ nàng tưởng hắn ít nhất cũng phải nổi trận lôi đình, hoặc giả vờ dứt khoát không thèm nhìn mặt nàng. Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu đựng cơn thịnh nộ, chuẩn bị cả lời lẽ xoa dịu, nhưng giờ đây thảy đều vô dụng. Người này lẽ nào một chút tính khí cũng không có, hay là hắn định chờ lát nữa mới bùng phát một trận lớn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!