Tuyết ở thành Đức An đẹp đến lạ kỳ. Từng bông tuyết rời rạc, không hề dính bết vào nhau, cũng chẳng mang vẻ mềm yếu dịu dàng như tơ liễu bay trong gió, mà đúng thật là cảnh tượng "vãi muối giữa không trung" (1) chẳng sai chút nào.
Tuyết phương Bắc luôn khô ráo và rõ rệt, đánh vào người cũng mang theo sức nặng, thật khác biệt hoàn toàn với cái lạnh lẽo phương Nam.
Sắp tới ngày Tết, khắp hoàng cung đều náo nhiệt hẳn lên. Đám cung hầu bận rộn treo đèn lồng, ngay cả mảnh sân vốn dĩ cỏ hoang mọc tràn nơi lãnh cung này cũng được mấy nàng cung nữ cần mẫn dọn dẹp lại đôi chút.
Thoảng trong gió, nàng nghe thấy tiếng hai tiểu cung nữ tầm mười hai, mười ba tuổi đang hào hứng nhưng vẫn cố hạ thấp giọng bàn tán về việc vị mỹ nhân nào lại vừa chiếm được lòng tin yêu của Thánh thượng, được thăng cấp bậc.
Trong đó có một giọng hơi cao quá mức, kết quả là cả hai bị quản sự cô cô nghe thấy và giáo huấn cho một trận. Dẫu sao cũng gần đến ngày Tết nên không phạt nặng, chỉ bắt hai nàng cấm túc nhịn cơm một ngày.
Lí Triệt nhận ra vị cô cô này. Mấy năm trước bà ta vốn chẳng dễ nói chuyện như thế, nhưng nghe đâu dạo này bà ta đã trở thành đối thực với một vị đại công công ở Ngự Thiện Phòng, xem ra vị công công kia đối đãi với bà ta không tệ nên tính tình mới nhu hòa đi nhiều đến vậy.
Lí Triệt đứng ở đây đã lâu nhưng chẳng ai chú ý đến nàng. Trước kia nàng chưa từng bị người ta ngó lơ như thế, nhưng giờ đây, việc bị lãng quên đối với nàng mà nói lại là điều tốt nhất, bởi vì nàng đang lén trốn ra ngoài.
Nàng đứng ở đây đã chừng một canh giờ, đứng đến mức tê dại cả người vì gió lạnh, bấy giờ mới thấy một bóng dáng thấp bé đang đi thẳng về phía mình.
Tiểu thái giám gầy yếu xách một chiếc đèn lồng màu đỏ. Hắn đi không nhanh không chậm, nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể nhận ra bước chân hắn hơi khập khiễng, không vững.
Lẽ ra hắn nên cầm một chiếc đèn lồng màu trắng thanh khiết, nhưng có lẽ để hòa hợp với không khí ngày Tết, chiếc đèn trong tay hắn đã đổi thành sắc đỏ rực vui tươi.
Nàng xoa xoa những ngón tay đã đông cứng, hít một hơi thật sâu, lại vô tình hít phải mấy hạt tuyết lạnh buốt. Hắn đến muộn hơn nhiều so với ước định, khiến nàng phải đợi thêm nửa canh giờ nữa.
Thế nhưng nửa canh giờ với nàng thực sự chẳng đáng là bao. Những ngày ở lãnh cung, chẳng phải nàng cũng ngày qua ngày chờ đợi như thế sao?
Có lẽ cũng không hẳn. Sự chờ đợi ở lãnh cung hoang vắng và mịt mờ hơn hôm nay rất nhiều, cũng chẳng đáng giá bằng hôm nay. Có kẻ muốn bẻ gãy cánh chim, biến nàng thành thú dữ nuôi trong lồng chậu, nhưng nàng nhất định không để bọn chúng được toại nguyện.
Tiểu thái giám dừng lại trước mặt nàng, nương theo ánh đèn nhìn rõ gương mặt nàng, rồi đột ngột như bị dọa sợ mà lùi lại vài bước. Sau đó, hắn quỳ sụp xuống ngay tại chỗ, trong miệng phát ra tiếng "ô ô" dường như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi rất nhanh lại im bặt, cúi đầu rũ mắt.
Hắn quả thực đã đến muộn. Tuy là mùa đông nhưng hắn mặc chẳng lấy gì làm ấm áp, búi tóc được chải chuốt gọn gàng, khoác chiếc áo bông cũ đã sờn bạc màu. Nhìn qua, hắn giống như một thiếu niên mới chỉ mười bốn, mười lăm tuổi.
Hoặc có lẽ hắn lớn tuổi hơn một chút, chỉ tại vóc dáng quá nhỏ bé khiến người ta chẳng thể đoán định chính xác.
Hắn quỳ trên mặt tuyết, đầu cúi thấp, để lộ một đoạn cổ trắng ngần. Những bông tuyết nhỏ li ti bị gió thổi thốc vào cổ áo hắn, nàng nhìn thấy mà bất giác cũng rụt cổ lại theo.
Tuyết thành Đức An thật đẹp, nhưng lúc này nàng đã lạnh đến mức cứng đờ người. Trước mặt nàng còn có một thiếu niên đang quỳ trên tuyết, hắn là ân nhân của nàng, xét về tình hay lý, nàng đều không nên để hắn cứ quỳ mãi trên nền tuyết lạnh lẽo như vậy.
"Hôm nay Lục Bình có việc bận, ta là kẻ rảnh rỗi nên đi thay nàng ấy."
Lời này nghe thì có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng vào tai hắn dường như lại mang theo chút đáng sợ. Nàng tự thấy mình không phải hạng chủ tử độc ác, ngay cả khi còn ngồi trên ngôi vị Hoàng hậu, nàng cũng ít khi nặng lời hay sa sầm nét mặt. Nhưng nhìn phản ứng của hắn, nàng bắt đầu hoài nghi liệu bản thân mình có đúng như lời trong thánh chỉ phế hậu nói tính tình thô bạo, ngang ngược hay không.
Hắn và những gì nàng hình dung quả thật không giống nhau chút nào.
Khi hắn nhìn thấy nàng, trong đôi mắt ấy chẳng hề có lấy một chút dao động, ngoại trừ tia sợ hãi thoáng qua, dường như không hề trộn lẫn nửa điểm tư tình. Đây là lần đầu tiên nàng quan sát hắn một cách rõ ràng và chuẩn xác đến thế. Hắn chỉ là một thiếu niên gầy nhỏ, nhưng thần sắc lại lãnh đạm vô cùng, dáng vẻ như muốn ngăn cách với cả thế giới, khiến người ta nhìn vào mà thấy lòng hơi phát lạnh.
Thực tế, ngay cả sự sợ hãi của hắn cũng chỉ thể hiện qua cái nheo mắt hay sự co rút nhẹ nơi đồng tử mà thôi.
Cái tính khí lầm lì này, e là chẳng được lòng ai đâu.
Lí Triệt nhớ lại thuở nhỏ, khi nhũ mẫu của nàng còn sống. Nhũ mẫu vú sinh ra trong một gia đình nghèo khó, gả cho một gã nam nhân chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, thế nhưng bà lại là người cực kỳ thích cười. Nghe đâu năm đó An mẫu thấy được gương mặt tươi cười ấy, cảm thấy rất có thiện cảm nên lập tức quyết định chọn bà làm nhũ mẫu cho Lí Triệt.
Lí Triệt vốn chẳng mấy thân thiết với cha mẹ. Tuy nàng là đích trưởng nữ, nhưng mẫu thân nàng vốn không được sủng ái, lại thêm tình cảm giữa song thân quá đỗi sâu đậm. Trong hoàn cảnh ấy, cái danh phận đích trưởng nữ cũng chỉ là hư danh, người duy nhất thực lòng yêu thương, che chở cho nàng chỉ có nhũ mẫu mà thôi.
Nhũ mẫu từng dạy Lí Triệt rất nhiều đạo lý. Tuy bà không biết chữ, nhưng bà lại thấu hiểu sự đời.
Nàng vẫn nhớ nhũ mẫu từng bảo, phận làm kẻ hạ nhân thì nhất định phải biết cách lấy lòng chủ tử mới mong yên ổn. Khi đó, nàng liền cãi lại rằng nhũ mẫu không phải hạ nhân. Bà không trả lời, chỉ xoa đầu nàng rồi mỉm cười nhạt nhòa.
Lúc ấy Lí Triệt không hiểu, nhưng giờ đây nàng đã thấu suốt. Có điều, đây là sự tỉnh ngộ được đổi bằng cái giá quá đắt của một nữ tử chưa từng nếm trải sự đời, thật sự chẳng có gì đáng để tự hào.
Nàng nghĩ lại, thấy mình cũng chẳng có tư cách gì để chê hắn không đủ khéo léo trong cách đối nhân xử thế. Xét cho cùng, nếu năm xưa nàng không cứng nhắc, biết cách uốn mình theo người thì đã chẳng rơi vào kết cục thảm hại như hôm nay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!