Chương 19: (Vô Đề)

Kể từ ngày Giang thị mang phản binh nhập kinh tới nay đã tròn hai năm, Ngọc Thuận dung Hồ Cơ thịnh sủng không suy. Theo đà này, chờ thêm vài năm nữa khi vị Phế hậu táng thân nơi biển lửa ở Tây Uyển kia bị thiên hạ lãng quên hoàn toàn, hài nhi của vị huyện quan nhỏ bé này rất có thể sẽ được vị trên cao kia đẩy lên ngôi vị chủ quản hậu cung.

Hiện giờ trong cung lại truyền ra tin Thuận dung đã có hỷ, ngoài lúc thượng triều, Thánh thượng hận không thể từng giây từng phút dính chặt bên cạnh nàng. Nếu cái thai này là một hoàng tử, ngôi vị kia đối với Ngọc Thuận dung lại càng gần trong gang tấc.

Bên cạnh Ngọc Thuận dung có hai đại cung nữ, một người là Lục Bình – thị nữ từ nhà ngoại Giang Nam theo Tiên Hoàng hậu vào cung, người còn lại là Thải Vi do đích thân Thánh thượng ban cho. Ngày thường, Ngọc Thuận dung dường như tín nhiệm Thải Vi hơn, những việc hệ trọng hay khiển trách dưới quyền đều giao cho Thải Vi xử lý. Còn Lục Bình lại giống như một quân cờ vô dụng đặt ở vị trí đó cho có lệ, ngoại trừ thân phận cao hơn chút thì chẳng nắm thực quyền gì.

Như hiện tại Thải Vi lại vừa được Thuận dung phái ra ngoài để đưa tin cho gia tộc. Việc tư mật bậc này lẽ ra phải phái người thân tín như Thải Vi mới đúng. Còn lại Lục Bình vậy mà phải ở lại trong cung chăm sóc Ngọc Thuận dung đang mang long thai.

"Nương nương, trong điện lại bắt đầu bàn ra tán vào rồi. Họ nói cùng là đại cung nữ, Thải Vi muội muội thì được nương nương tin cẩn hết mực, còn nô tỳ thân là thị nữ của người cũ, chẳng qua chỉ là quân cờ để ổn định nhân tâm, ở chỗ nương nương chẳng đắc được nửa điểm tốt đẹp nào."

Đôi bàn tay trắng nõn đang lột nho của Ngọc Thuận dung khựng lại một nhịp, nàng bóc vỏ xong liền đặt quả nho vào miệng Lục Bình:

"Việc này ta đâu có nỡ phái tỷ đi. Đám thúc bá thím dâu nhà ta kẻ nào kẻ nấy đều hung hãn xảo trá, nếu tỷ mà đi, không bị bọn họ lột cho một tầng da thì cũng lạ."

Hồ Cơ cứ nhắc tới mấy người thân thích ấy là lại đau đầu. Nàng vốn dĩ không muốn vào cung, thuở đó chính bọn họ ỷ vào mẹ ruột nàng trọng bệnh, thân phụ lại mất sớm nên mới ép nàng dùng tên nhị đường tỷ để tiến cung. Giờ thấy nàng đắc sủng, bọn họ lại ba ba chạy tới, muốn từ trên người nàng rỉa rói chút lợi lộc.

Bọn họ đâu có màng đến việc năm đó nàng vào cung còn chưa đầy mười lăm tuổi, tính tình lại yếu đuối vô cùng, ngay đến bọn họ nàng còn đấu không lại thì ở chốn ăn thịt người không nhả xương này làm sao có ngày lành để sống.

Năm xưa nếu không có Lục Bình tỷ tỷ hảo tâm điểm hóa, nàng sợ rằng không chịu nổi những ác ý vô cớ đó mà tự liễu kết đời mình, bằng không cũng bị kẻ lòng muông dạ thú ăn đến xương cốt chẳng còn, lấy đâu ra mạng mà cho lũ hút máu kia gặm nhấm.

Lúc trước Lục Bình vì cứu nàng mà nhảy xuống hồ sen, bệnh căn chưa dứt, cứ hễ giao mùa là lại ho hắng không ngừng, chỉ có thể dùng thuốc đắng để dưỡng thần. Đáng tiếc nàng không biết kẻ nào đứng sau vụ đó để mà tính sổ, nhưng tám phần là do ả Vân Oanh Nhụy không biết xấu hổ kia làm, cho nên dẫu không có chứng cứ trực diện, Hồ Cơ vẫn luôn tìm cách chèn ép ả.

Ả Vân Oanh Nhụy kia cũng thật khó đối phó, bị nàng trong tối ngoài sáng hạ bệ lâu như thế, từ cấm túc, hạ vị cho đến đày vào Dịch Đình làm khổ dịch, vậy mà vẫn khiến Lệ Kính Hiên – gã bạc tình lang kia – lưu lại chút dịu dàng với ả, rốt cuộc vẫn giữ ả ở lại vị trí Tiệp dư, sấm đánh không đi, gió lay chẳng động.

Lục Bình bị nhét đầy một miệng nho liền nuốt xuống, trêu đùa hỏi:

"Nương nương hôm nay làm sao vậy, không sợ bị người ta nhìn thấy sao?"

Hồ Cơ kéo Lục Bình ngồi xuống cạnh mình, lại lột thêm một quả nho nữa bỏ vào miệng nàng mới đáp:

"Hắn ta đang ở chỗ Vân Oanh Nhụy rồi, còn ai vào đây mà nhìn thấy nữa."

Vẻ mặt nàng bình thản không chút gợn sóng, nhưng Lục Bình thì lại tức giận khôn nguôi: "Quả nhiên là tra nam tiện nữ, trời sinh một cặp, có là ai cũng chẳng chia lìa nổi, thật khiến người ta cảm động thấu trời xanh!"

Hồ Cơ nghe xong lại bật cười, nàng kéo lấy tay Lục Bình, đặt lên cái bụng nhỏ hơi nhô lên của mình. Nụ cười ấy càng lúc càng đậm, khiến đôi mày vốn tinh xảo trong khoảnh khắc không cần che giấu này trở nên mỹ diễm động lòng người:

"Bình nhi, chúng ta phải nhẫn. Tỷ nhìn vị kia xem, hắn hận thù sâu sắc hơn bất kỳ ai, vậy mà trước mặt kẻ ác lại cười nói cần mẫn hơn người. Khó khăn như thế, chẳng phải hắn cũng đã nhịn được sao?"

"Nương nương, ta luôn cảm thấy tỷ tỷ vẫn còn sống, ở một nơi nào đó cũng đang thương nhớ chúng ta. Tỷ ấy cái gì cũng tốt, chỉ có mắt nhìn người là không tốt, trước kia gặp phải kẻ bạc tình, giờ lại gặp phải một tên…"

"Bình nhi, đó không phải lỗi của hắn, là lỗi của thế đạo này."

Lục Bình trầm ngâm hồi lâu, thở dài rồi mới tiếp lời:

"Thất phu vô tội, hoài bích có tội (1) mà thôi."

Hồ Cơ không nói gì thêm, chỉ nắm chặt lấy tay nàng. Lục Bình cắn chặt răng, siết lấy những đầu ngón tay lạnh lẽo của người đối diện:

"Dù sao đi nữa, đây là người mà tỷ ấy coi trọng, ta nhất định phải thay tỷ ấy khuyên bảo hắn. Bằng không khi tỷ ấy trở về, thấy người mình muốn bảo vệ chỉ còn là một nắm tro tàn, ta biết ăn nói làm sao với tỷ ấy đây?"

Đến chạng vạng tối Thải Vi mới hồi cung, Hồ Cơ vẫn cho nàng ta hầu hạ như thường lệ. Đại cung nữ còn lại là Lục Bình không có việc gì làm, đành đi ngủ sớm.

Lúc này thần sắc Thải Vi vô cùng mệt mỏi, bởi lẽ mấy bà thím trong nhà Hồ Cơ thực sự quá khó đối phó. Cho tiền rồi vẫn chưa xong, cứ nhất quyết đòi vào cung thăm Hồ Cơ. Họ chẳng buồn xem đây là nơi nào, chỉ cậy vào việc nương nương nhà mình đang đắc sủng mà muốn vào cung một chuyến cho oai. Nếu Thải Vi không có chút thủ đoạn thực sự, hôm nay chắc chắn đã bị bọn họ lột cho một tầng da.

Thải Vi đúng là người do Lệ Kính Hiên ban cho, nhưng thực chất nàng không phải quân cờ của hắn. Nàng là người Hồ Cơ có thể tin cậy, nếu không nương nương đã chẳng giao thực quyền vào tay nàng. Lần này để Thải Vi ra cung, không chỉ là để đối phó với đám tông thân phiền phức, mà còn thuận tiện bảo nàng ghé Ứng Nguyệt Lâu mua về một con vịt quay da giòn.

Hồ Cơ thích ăn thịt nhất, đặc biệt là loại thịt nguyên con chưa qua dao thớt, nhưng hễ có người ngoài là nàng không thể buông thả bản thân mà gặm nhấm. Vì vậy, nàng tùy tay thưởng cho Thải Vi một chiếc trâm cài rồi đuổi nàng lui xuống, dặn nửa canh giờ sau mới được quay lại.

Vịt da giòn của Ứng Nguyệt Lâu ngoài giòn trong mềm, trong bụng vịt còn nhồi cả gạo nếp, đậu đỏ… xé ra ăn cực kỳ hấp dẫn. Hồ Cơ xoa xoa tay, dùng tay không xé vịt, nhắm thẳng vào phần bụng vịt mà ra tay. Thế nhưng miếng thịt còn chưa kịp đưa vào miệng, nàng đã thấy giữa lớp gạo nếp đậu đỏ được hấp chín kỹ, lăn ra một ống trúc nhỏ được niêm phong hoàn hảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!