Chương 17: (Vô Đề)

Ngày này tới còn nhanh hơn so với dự liệu của nàng. Vào tiết Trùng Dương, sau khi hoàn tất đại lễ tế bái Tiên Thái tử, Tiên Thái tử phi bất ngờ phái binh vây công cấm cung. Vị phụ nhân vốn trong mắt thế gian là kẻ nhu nhược, quanh năm ru rú trong nhà, rốt cuộc vào ngày này đã tự tay xé nát chiếc mặt nạ không màng thế sự.

Lời đồn đại vốn dĩ chẳng sai, mối quan hệ giữa Lí Triệt và Tiên Thái tử phi Giang thị xưa nay không hề tốt đẹp. Thuở Lệ Kính Hiên và Tiên Thái tử còn tình huynh đệ thâm sâu, nàng và Giang thị đã như nước với lửa; mỗi lần tương ngộ, Giang thị đều muốn đối chọi gay gắt, mà Lí Triệt cũng chẳng phải hạng vừa, tính tình cứng cỏi luôn đáp trả sòng phẳng. Qua lại nhiều lần, người trong kinh thành đều rõ như lòng bàn tay rằng hai nhà An – Giang cực kỳ bất hòa.

Giang thị phái người đánh vào cấm cung, nhưng lũ thám tử kia chẳng làm chi khác, việc đầu tiên chính là phóng hỏa thiêu rụi Tây Uyển. Khi ấy, đại cung nữ của Lí Triệt là Lục Bình đang ở chỗ của Ngọc Tiệp dư Hồ Cơ nên may mắn thoát được một kiếp. Giang thị sai người thiêu xong Tây Uyển rồi mới tiếp tục phái binh vây công hoàng cung, đủ thấy oán thù giữa hai người sâu nặng đến nhường nào.

Lục Bình nghe tin Tây Uyển bốc hỏa thì lập tức ngất đi, đến khi tỉnh lại đã là mấy canh giờ sau. Lúc đó cấm vệ quân trong cung còn đang tự lo thân chẳng xong, chỉ có Hồ Cơ phái mấy kẻ thân tín cùng Lục Bình chạy đến hiện trường. Thế nhưng, ngoại trừ một gã nội thị rách rưới thảm hại đang đỏ ngầu đôi mắt, thì chỉ còn lại những đống than đen lạnh ngắt và tàn tro vương vãi khắp mặt đất.

Tạm gác lại chuyện gã nội thị trẻ tuổi kia đã phát điên ra sao khi bới tìm trong đống tro tàn chiếc vòng bạc bị lửa thiêu đến đen kịt biến dạng; cũng chẳng buồn nhắc đến vị đại cung nữ nhiều năm hầu hạ ở Tây Uyển đã khóc đến chết đi sống lại vì hỏa công tâm; chỉ nói về Tiên Thái tử phi rốt cuộc vẫn là thế đơn lực mỏng, không thắng nổi đội cấm vệ quân huấn luyện tinh nhuệ. Nàng gắng gượng được hơn một tháng rồi mới mang binh rút về đất phong Đông Nam.

Giang thị mang quân nhập kinh, triều đình dẫu có Lạc Xuyên Vương điều binh chi viện, nhưng vùng Tây Nam vốn nhiều núi non, đường xá xa xôi hiểm trở, đợi đến khi binh mã của Lạc Xuyên Vương tới nơi thì Giang thị đã rút về Đông Nam từ lâu. Lạc Xuyên Vương vì muốn bảo vệ kinh thành nên tạm lưu lại đợi mệnh.

Lệ Kính Hiên suy xét đến việc dư đảng Thái tử thế lực ngoan cố, Giang thị tuy là phận nữ nhi nhưng có thể dẫn theo nhân thủ ẩn núp tiến vào kinh thành, ắt hẳn phải có hậu chiêu. Tuy nhiên, trận chiến này Giang thị "giết địch một ngàn tự tổn tám trăm", chắc hẳn khó thành họa lớn, việc xử trí đảng phái của nàng ta có thể để sau này bàn lại. Điều cấp thiết nhất hiện giờ là củng cố quân tâm và dân tâm sau hơn một tháng hỗn chiến đầy náo động và hoảng loạn.

Kẻ trợ lực duy nhất có thực lực là Lạc Xuyên Vương nhìn thì có vẻ trung thành tận tâm, nhưng thực chất lại bằng mặt không bằng lòng. Từ Tây Nam đến đây dù núi cao đường xa, cũng chẳng đến mức kinh thành loạn lạc hơn tháng trời mới khoan thai tới muộn; rõ ràng là đang chờ xem kịch hay, cố tình kéo dài thời gian. Cân nhắc vài điểm trên, Lệ Kính Hiên hạ lệnh "giặc cùng đường chớ đuổi", đồng thời xử trí đám thủ vệ kinh thành để răn đe, trấn an dân chúng, kẻ nào dám thêu dệt điều tiếng đều bị khép tội chết không tha.

Sau biến cố này, Lệ Kính Hiên rất ít khi ngủ lại chỗ các phi tần, duy chỉ có Ngọc Tiệp dư nhờ có công trung thành hộ giá nên được tấn phong thành Thuận dung, bước chân vào hàng ngũ Cửu tần. Thuận dung Hồ Cơ đang có thương tích trong người, không thể thị tẩm, nhưng vẫn khiến Thánh thượng thường xuyên lui tới thăm hỏi. Phi tần hậu cung kinh hãi chưa tan, lại thấy Hồ Cơ được thăng vị thì không khỏi ghen tị trong lòng, nhưng hiềm nỗi Thánh thượng đã hạ lệnh cấm người không liên quan đến quấy rầy sự thanh tịnh của Thuận dung.

Loại chuyện này cũng chẳng phải lần đầu tiên xảy ra. Trước kia Thánh thượng từng sủng ái Vân Oanh Nhụy đến mê muội, vì nàng ta mà không tiếc gây khó dễ cho Hoàng hậu An thị. Chỉ cần nghe vài câu biện bạch hư tình giả ý, thấy nàng ta nhỏ xuống hai giọt nước mắt gượng ép, người liền nhẫn tâm đẩy thê tử kết tóc vào lãnh cung. Hoàng hậu An thị xưa nay vốn dĩ đa sầu đa bệnh, lại vừa chịu nỗi đau sảy thai, đưa nàng đến nơi đó chẳng khác nào mặc cho nàng tự sinh tự diệt.

Nghe đồn Tây Uyển bị người của Tiên Thái tử phi phóng hỏa thiêu rụi, cả một vùng nay chỉ còn là đống tro tàn hoang phế, đến một ngọn cỏ dại cũng chẳng sót lại. Nơi ấy vốn dĩ không ai màng tới, nay lại trở thành cấm địa, ngoại trừ đám nội thị được phái đến dọn dẹp, thì đến một con chim cũng không được phép bay qua.

Lúc Tiên Thái tử phi bức cung, tiền Quốc cữu Tần tướng quân vốn dĩ nên nghe chỉ phái binh chi viện, thế nhưng Tây Uyển bị một mồi lửa thiêu sạch, cháu gái An thị cũng táng thân trong biển lửa. Trước kia hắn chẳng mấy yêu thương đứa cháu gái này, bằng không cũng đã chẳng bỏ mặc nàng bị biếm vào lãnh cung, nhưng nay hắn lại lấy cái cớ đó để kháng chỉ bất tuân.

Đối với việc Tiên Thái tử phi mưu phản, hắn mở một con mắt nhắm một con mắt, hiện tại ám lưu trong quân đội họ Tần đang cuộn trào mãnh liệt, tình thế triều đình nghiêng ngửa, nguy cơ tứ phía.

Tần tướng quân Tần Cửu Thành tuy là cậu ruột của An thị, nhưng lại đứng về phe cánh của Lệ Kính Hiên. Năm xưa Lệ Kính Hiên có thể lật đổ An gia, phần lớn là nhờ vào sự trợ lực của Tần Cửu Thành. Đặc biệt là từ sau khi mẫu thân của An thị qua đời, Tần Cửu Thành đối với An gia thực sự là coi như kẻ thù, ngay cả An Lí Triệt – đứa cháu gái mang trong mình một nửa dòng máu An gia – hắn cũng tuyệt nhiên không màng tới.

Lệ Kính Hiên sở dĩ không động đến tính mạng của An thị mà chỉ biếm nàng vào lãnh cung, chính là vì e sợ Tần Cửu Thành vẫn còn luyến tiếc cốt nhục. Hắn vốn định dùng thời gian để bào mòn nàng, chờ thêm vài năm nữa khi thân thể bệnh tật ốm yếu của An thị không trụ vững được mà qua đời, coi như hắn đã tận tình tận nghĩa, Tần Cửu Thành lúc đó dẫu muốn gây khó dễ cũng chẳng tìm được lý do chính đáng.

Thế nhưng hắn vạn lần không ngờ tới, Giang Ánh Thải – nữ nhân l điên rồ kia – vừa nhập kinh việc đầu tiên làm chính là phái người phóng hỏa thiêu Tây Uyển. Một mồi lửa cháy trong thầm lặng, thiêu sạch sành sanh, đến một chút niệm tưởng cũng chẳng để lại. Tần Cửu Thành rốt cuộc vẫn còn chút tưởng nhớ đến huyết mạch duy nhất mà muội muội mình để lại, thế nên hắn đã dung túng cho nghịch quân của Giang thị xông vào cấm cung.

Lão cáo già Tần Cửu Thành ấy là hạng "gió chiều nào che chiều nấy", tuy không có dã tâm lớn nhưng lại cực kỳ biết xem xét thời thế. Nếu không nhờ viện binh của Lạc Xuyên Vương vào kinh kịp lúc, không chừng hắn đã mượn cớ cái chết của cháu gái An thị mà trực tiếp đi theo mưu phản cùng mụ điên kia rồi.

Ngay từ đầu, Lệ Kính Hiên căn bản chẳng coi Giang thị ra gì. Một phụ nhân thấp bé luôn núp sau lưng Hoàng huynh ốm yếu, ngoại trừ việc không ưa An thị, thường xuyên đấu đá ngầm với nàng ta ra thì chẳng có bản lĩnh gì khác. Nàng ta không sinh được cho Hoàng huynh một mụn con, đám thiếp thất cấp dưới cũng chẳng có hậu duệ. Nàng ta thậm chí còn chẳng bằng An thị có được danh tiếng tài nữ, thỉnh thoảng còn có thể bày mưu tính kế cho hắn.

Vậy mà chính người phụ nhân ấy lại học theo hiền vương tiền triều, nằm gai nếm mật, là muốn báo thù cho vị Hoàng huynh ốm yếu kia, hay là muốn thay thế ngôi vị? Quả thực lúc trước hắn đã quá xem thường nữ nhân này. Tuy nhiên, Giang thị dẫu có thể gây ra chút sóng gió nhưng cũng không thể nghịch chuyển càn khôn. Chỉ cần hắn cẩn thận đề phòng, nàng ta cũng chẳng thể thành họa lớn. Đợi đến ngày hắn tu dưỡng sinh lực, ổn định đại cục, nhất định sẽ san bằng Đông Nam trước tiên, khiến nàng ta vĩnh viễn không còn cơ hội nhảy nhót.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!