Hàn Chiêu nghi từng cùng Thục phi nương nương đồng quản việc chuẩn bị tết Nguyên Tiêu khi trước đột nhiên nhiễm bệnh hiểm nghèo, xem chừng đại nạn đã sắp buông xuống. Hàn Chiêu nghi xưa nay vốn là người cẩn trọng đoan chính, thanh nhã thoát tục, tuy không được sủng ái nồng hậu nhưng cũng được xem là một trong những người hiếm hoi lọt vào mắt xanh của Lệ Kính Hiên.
Thế nhưng lúc này, khi nàng đang ở khoảnh khắc hấp hối, người trong cung hoặc là kẻ từng có hiềm khích ngấm ngầm, hoặc là kẻ từng dựa dẫm giao hảo, tất thảy đều ngậm miệng không bàn tán. Có đi thăm bệnh thì cũng chỉ đứng ở ngoài cửa cung một chốc lát cho đúng lệ thường rồi thôi.
Chiêu nghi đã mấy ngày không màng cơm nước, chỉ dựa vào chút tàn lực cuối cùng để gắng gượng, mắt thấy ngọn đèn đã sắp cạn dầu. Minh Cẩn Lăng vừa vặn được phân công việc ở đây, mấy ngày nay đều túc trực, coi như là tận mắt chứng kiến thân thể Hàn Chiêu nghi lụi tàn dần. Nghe nói nàng bị phong hàn, lúc đầu không quá để tâm, nào ngờ bệnh tình ngày một trầm trọng, lại thêm tâm tư u uất khó giải, rốt cuộc khiến thân mình suy sụp hoàn toàn.
Đến hôm nay, Chiêu nghi cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa. Minh Cẩn Lăng theo chân bận rộn một phen, mãi đến tận đêm khuya mới tranh thủ được chút thời gian rảnh. Hắn không trở về chỗ ở, cũng chẳng sai người theo hầu, cứ thế lầm lũi trong bóng tối vòng sang Tây Uyển. Tây Uyển vốn tắt đèn sớm, lúc này lại đen kịt một mảnh, cả vùng lân cận mấy chục mét chẳng có lấy một tia sáng. Hắn nép mình trong bóng tối, nhìn vào trong phế viên, nơi vốn dĩ phải tối tăm tĩnh mịch lại khiến lòng hắn nảy sinh nỗi hoảng hốt vô cớ.
Hắn nán lại thêm một lúc, nghe thấy động tĩnh trong viện, bèn nhẹ nhàng gõ hai tiếng lên cửa. Không thấy ai ứng tiếng, hắn lại gõ mạnh thêm hai phát. Một lát sau, tiếng bước chân đạp lên thảm cỏ sột soạt tiến lại gần, người bên trong đè thấp giọng hỏi: "Kẻ nào mà rảnh rỗi thế, đêm hôm khuya khoắt lại tới gõ cửa chỗ ta?"
Nghe thấy giọng nói này, tâm hắn buông lỏng được một nửa, chân mày giãn ra. Hắn áp sát thân mình vào cửa gỗ, khẽ gõ thêm ba tiếng. Hắn vừa gõ xong, bên trong đột nhiên im bặt, một lúc sau tiếng sột soạt lại vang lên nhưng mỗi lúc một xa dần, thoang thoảng còn nghe thấy hai ba câu hát nghêu ngao.
Hắn không thể mở lời, nàng không biết người tới là ai nên đành tiếp tục giả ngây giả dại. Phòng bị như vậy chung quy vẫn là tốt, bất kể kẻ tới là ai vào đêm tối thế này đều không nên để lộ tâm tình, bởi chỉ có chính nàng mới là người duy nhất không làm tổn thương được nàng.
Hắn nghe thấy cũng yên tâm phần nào, đang định rời đi lại nghe nàng chạy trở lại: "Bên ngoài khóa kỹ rồi, hay là công công trèo tường vào đi? Tiết trời nắng nóng khó chịu, ta đang cần một "băng mỹ nhân" có thể giúp giải tỏa cơn nóng đây."
Từ thuở nhỏ dáng vẻ hắn đã có phần yếu ớt, lại thêm làn da trắng trẻo hơn người, thường bị kẻ khác đem ra trêu chọc. Mà việc mất đi "thứ đó" lại càng khiến hắn nhạy cảm. Hai chữ "mỹ nhân" nếu là người khác gọi, chắc chắn sẽ bị hắn ghi hận, nhưng từ miệng nàng nói ra, chỉ có thể khiến hắn hờn dỗi gõ thêm hai tiếng vào cửa, thầm mong nàng mau chóng im miệng.
Đề nghị này tuy hay, ngặt nỗi tường cung quá cao. Bên trong Tây Uyển nát thế nào không tính, nhưng tường bao bên ngoài dẫu sao cũng là bộ mặt của hoàng gia, không thể làm quá sơ sài tổn hại uy nghiêm. Nếu không có chút công phu vượt nóc băng tường, lại không mượn ngoại vật, người thường tuyệt đối không thể trèo qua nổi.
"Ta nghe nói Hàn Chiêu nghi bệnh nặng, chuyện này chàng có rõ chăng? Gõ một tiếng là phải, hai tiếng là không."
Nàng nghe thấy tiếng cửa khẽ vang lên một nhịp, dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nàng ấy là người hiểu lý lẽ, ngày trước ta cùng nàng ấy cũng không có hiềm khích gì, chỉ tiếc mạng mỏng như giấy, sợ là không gánh nổi qua mùa hè này."
Cửa vang lên một tiếng gõ, dứt khoát mà dồn dập.
"Chẳng lẽ là hôm nay?"
Tiếng gõ cửa lần này chậm chạp và đầy chần chừ.
"… Sợ cái gì chứ, mạng ta cứng lắm, muốn chết cũng không dễ dàng vậy đâu." Nàng im lặng hồi lâu mới thốt ra lời này. Vừa dứt câu đã nghe thấy tiếng cửa bị gõ dồn dập hai tiếng, tiếp đó là tiếng bước chân hỗn loạn, rồi cửa lại bị gõ thêm hai phát nữa.
Lí Triệt nghe động tĩnh ngoài cửa, chẳng hiểu sao lại muốn cười. Nàng vốn định nhịn xuống, nhưng rốt cuộc vẫn bật ra tiếng cười khẽ. Người dân bình thường vốn kiêng kỵ nhắc đến chữ "chết", vào đến chốn cấm cung hậu viện này lại càng có nhiều điều cấm kỵ khắt khe. Nàng vốn định trấn an cảm xúc của hắn, không ngờ hắn nghe thấy chữ đó lại càng thêm cuống quýt.
"Ta vốn dĩ là kẻ đã từng chết đi một lần, mạng này hiện tại là do ta nhặt được, ta dĩ nhiên không cam lòng chết, kẻ khác cũng đừng hòng bắt ta phải giao nộp cái mạng này ra." Lúc nàng nói lời ấy, ngữ khí vô cùng bình thản, nhưng lọt vào tai hắn lại trở nên trầm trọng và sắc nhọn vô cùng. Nàng của khi đó hẳn đã tuyệt vọng đến nhường nào, mới có thể thốt ra rằng bản thân mình vốn đã chết ở quá khứ chứ.
"Gần đây nắng nóng thật sự không chịu nổi, công công đã không thể tự mình vào đây giải nhiệt giúp ta, hay là tìm cho ta một chiếc quạt tay lớn một chút, cái quạt kia của ta đã cũ quá rồi…" Chẳng hiểu sao nàng lại nhớ tới cái túi vải đường khâu vụng về từng đựng tro cốt của hắn, nén lại vị chua xót trong lòng, nàng bồi thêm một câu: "Nếu là công công tự tay làm, lại thêu thêm chút hoa văn lên đó, chẳng phải là dệt hoa trên gấm sao?"
Nàng tùy ý trò chuyện với hắn thêm một lát, cảm thấy cảm xúc của hắn đã ổn định lại mới mở miệng đuổi hắn về, đồng thời đưa ra yêu cầu như thế. Kỳ thực chiếc quạt kia của nàng cũ thì có cũ, nhưng cũng chưa đến mức không dùng được, chỉ là nếu nàng không tìm việc gì đó cho hắn làm, sợ là hắn không thể yên tâm mà rời đi đâu.
Nói cũng lạ, mỗi lần nàng muốn hắn làm việc gì hay mang thứ gì tới, hắn đều lộ rõ vẻ vui mừng hơn hẳn ngày thường. Bất kể hắn vì nguyên do gì mà để tâm đến nàng như vậy, là vì nhan sắc cũng được, hay vì chấp niệm cũng hay, chỉ cần là người mà nàng cũng để ý, thì hắn có làm thế nào cũng chẳng coi là sai trái.
Chỉ cách một ngày sau hắn đã mang chiếc quạt mới đến cho nàng. Đó là một chiếc quạt tròn nhỏ nhắn thanh thoát, chất liệu bằng lụa tố ty (1), kiểu dáng cũng coi như ngay ngắn, duy chỉ có mấy cành trúc xanh trên mặt quạt trông thế nào cũng thấy cứng nhắc non nớt, nét thêu ngay ngắn cứ như được in lên vậy, chẳng có chút thần vận nào.
Lúc nhận quạt, tay nàng vẫn đang phe phẩy chiếc quạt tròn cũ của mình. Chiếc cũ này là chiếc năm ngoái nàng tự tay làm lúc rảnh rỗi để giết thời gian, trên đó nàng thêu mấy con cá chép cẩm lý, cùng với sen hồng lá thắm do Lục Bình thêu thêm vào sau này, trông cũng thật hài hòa thi vị.
Lại ngẩng đầu nhìn, thấy dưới mắt hắn hằn lên quầng thâm, hắn dường như còn cố ý dặm chút phấn để che đi, nhưng màu phấn ấy căn bản không che giấu nổi, trong mắt một người giỏi trang điểm như Lí Triệt thì đây đúng là chiêu "giấu đầu hở đuôi". Hắn đã cố ý che đậy, tất nhiên là không muốn nàng nhìn ra, nàng cũng hảo tâm không vạch trần, nhận lấy quạt rồi xoay qua xoay lại vài vòng trên tay, không tiếc lời khen ngợi mấy cành trúc xanh trên đó.
Quả nhiên, sắc mặt hắn khởi sắc hơn nhiều, dẫu sao cũng bớt đi vài phần u tối, khiến tâm tình nàng cũng tốt lên theo. Nhìn lại chiếc quạt cũ trên tay kia, đột nhiên thấy không còn thuận mắt nữa, nàng bèn tiện tay ném chiếc quạt tròn cũ sang tay hắn: "Chàng mau giúp ta vứt cái quạt này đi, ta nhìn mà thấy chướng mắt quá rồi, một khắc cũng không dung nổi nó nữa."
Hắn dùng hai tay đón lấy, nhưng tuyệt nhiên không có ý định vứt đi, ngược lại còn nâng niu cất giữ, rồi chăm chú nhìn ngắm hoa văn thêu trên đó. Lí Triệt ghé sát lại, phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm vào mấy con cá chép, đôi mắt chẳng hề dời đi nửa tấc.
"Mấy con cá chép này là do ta thêu, công công không chịu nhìn ta, lại cứ nhìn chằm chằm vào nó, chẳng phải là bỏ gốc lấy ngọn sao?" Lúc trêu chọc hắn, nàng tình cờ nhìn thấy ngón tay hắn, trên ngón trỏ và ngón cái của bàn tay phải có vài vết kim đâm, nằm xen kẽ trên những ngón tay gầy dài nhưng chẳng mấy đầy đặn.
Nghe xong lời này, đầu ngón tay hắn vừa chạm vào đuôi cá trên mặt quạt như bị lửa đốt, hơi nóng ấy dọc theo cánh tay xông thẳng lên đầu, thiêu đốt cả trí não, khiến gương mặt và cổ hắn bừng lên một trận hỏa hoạn đỏ rực.
Nàng nói chiếc quạt này bỏ đi, vậy có phải hắn có thể giữ lấy không? Chiếc đèn cung đình kia nàng đã từng chạm qua, chén trà kia là do hắn mặt dày xin nàng, vậy còn chiếc quạt tròn này…
"Công công muốn sao? Tặng cho chàng đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!