Thấy hắn đáp lại như vậy, Lí Triệt không kìm được mà nở nụ cười khổ: "Vậy ta cũng không thể cô phụ sự "trông cậy" này của công công, dẫu sao cũng phải lăn lộn thế nào để ra dáng một chút mới được."
"Nghĩ lại thì thế đạo này cũng coi như công bằng, muốn hưởng phú quý tột bậc thì phải chịu gông cùm xiềng xích vây thân. Hiện nay ở Đức An đang thịnh hành nuôi vài thứ nhỏ bé làm vui, nhiều nhà thích nuôi một chú chim oanh, lúc tâm huyết dâng trào thì trêu đùa vài câu, hết hứng thú thì cứ thế vứt đó. Họ làm một chiếc lồng vàng rực rỡ, bên trong đặt sẵn nước và thức ăn, cốt chỉ để treo giữ mạng tàn của nó mà thôi."
Lí Triệt khi phát sốt đầu óc thường mê muội, thích nói những lời mê sảng, trong lòng nghĩ gì là ngoài miệng nói ra nấy. Hơn nữa lúc này tâm phòng bị hạ thấp, nàng đặc biệt dễ thấy ủy khuất, hễ bắt được ai là lại lảm nhảm tố khổ. Đây vốn là thói quen từ thuở thiếu nữ, khi đó nàng thích tâm sự với nhũ mẫu, bởi nhũ mẫu là người thương nàng nhất, sẽ không ngắt lời, không chê nàng phiền, thậm chí còn dỗ dành, ôm ấp và an ủi nàng.
Sau này nàng thi thoảng cũng nói với Lục Bình vài câu, nhưng tâm tính Lục Bình vốn không ổn định, bản thân vẫn còn như một đứa trẻ, có nhiều chuyện nàng không tiện nói ra, mà có nói thì Lục Bình cũng chỉ hiểu được lờ mờ. Lại về sau, khi phải đối mặt với quá nhiều sóng gió, nàng mới nhận ra những chuyện từng khiến mình thống khổ không thấu thuở xưa chẳng qua chỉ là trò trẻ con mà thôi.
"Có điều, chiếc lồng vàng hiện tại lại bị lồng thêm một chiếc lồng rách nhỏ bé hơn. Dẫu chủ nhân không còn tâm trí nuôi nấng, cũng phải bắt chú chim oanh này chết rũ trong lồng của nhà mình; đến khi nó chết rồi, lại mạ lên xác nó một lớp vàng kim, để người ngoài nhìn vào thấy được cái gọi là thể diện." Lí Triệt nói đoạn liền nhớ tới ngày mình được nhập táng vào hoàng lăng, khi ấy phố xá ngừng kinh doanh, thuyền bè neo đậu, cảnh tượng còn vẻ vang hơn cả lúc nàng danh chính ngôn thuận bước chân vào vương phủ với vị trí Chính phi.
Kỳ thực những chuyện này nếu không nhắc đến thì thôi, một khi đã trút hết ra, ngay đến từng sợi tóc cũng thấy ủy khuất vô ngần. Chúng mềm mại rủ xuống mặt nàng, che khuất hơn nửa con mắt, khiến khóe mắt nàng chợt dâng lên hơi nóng: "Chàng nói xem, ta chẳng phải chính là chú chim oanh đó sao?" Nàng không để ý, đến khi thốt ra mới phát hiện giọng mình đã nghẹn ngào tự bao giờ.
Lí Triệt ngước mắt, thấy hắn vẫn đứng ngây ra như phỗng, trong lòng càng thêm tủi thân: "Ngày trước lúc nhũ mẫu còn sống, nếu ta khóc đến nông nỗi này, bà ấy nhất định sẽ ôm ta." Nàng thực ra vẫn còn chút tỉnh táo, chỉ là lời nói ra chẳng còn vẻ chín chắn thường ngày nữa.
Nàng thấy rõ, lúc nàng khóc, cả người hắn đều trở nên lúng túng không thôi. Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi mịn, ngón tay khẽ động rồi lại khựng lại, cánh tay định nâng lên rồi lại buông xuống, đôi môi hé mở rồi lại mím chặt.
"Không sao cả, ta đã chẳng còn là đứa trẻ hễ một chút là đòi người khác ôm ấp, ta hiện tại…" Giọng nàng mỗi lúc một nhỏ, đến cuối cùng hắn gần như không nghe thấy gì nữa. Thấy nàng ra hiệu bảo mình lại gần, hắn tưởng nàng có chuyện hệ trọng muốn dặn dò, bèn ghé sát tai lại để nghe nàng nói nhỏ.
"Ta hiện tại, không chỉ biết đòi hỏi đâu," tiếng cười khẽ tựa hương lan thoang thoảng bên tai hắn, trong lòng ngực hắn bỗng chốc tràn ngập một làn u hương. Tiếng cười của nàng trong trẻo vui sướng, những sợi tóc mềm mại rủ xuống vai hắn, ngay cả chiếc cằm gầy yếu nhỏ bé cũng tựa lên, khiến xương bả vai hắn có chút đau nhói: "Ta đã học được cách vừa lừa vừa đoạt rồi, chàng xem, chẳng phải chàng đã bị ta lừa tới đây rồi sao."
Lời nói dù có phần phóng túng thì đã sao, nàng cũng chẳng màng đến lễ nghi phép tắc nữa, đến việc hệ trọng nàng còn dám làm trái quy củ, huống hồ là mấy lời này.
Nàng khẽ ngẩng đầu, thấy vành tai hắn đã đỏ rực một mảng lớn. Hắn cứ giữ nguyên tư thế nửa ngồi xổm, đổ người về phía trước để nàng ôm lấy, không cử động, không đẩy ra, cũng chẳng dựa vào nàng, nhẹ bẫng như một hư ảnh. Nếu không phải cằm nàng vẫn đang tựa trên vai hắn, nàng còn tưởng mình đang ôm một bức tranh.
Tư thế này duy trì một hồi lâu, dẫu lưng và eo đã mỏi nhừ hắn cũng không hề nhúc nhích. Cuối cùng, nương nương sau khi đã "lừa" đủ, "đoạt" thỏa thuê mới chịu buông tay, ngoan ngoãn để hắn đỡ nằm lại vào trong chăn.
Nàng bảo có chút mệt mỏi muốn chợp mắt một lát, hắn giúp nàng chỉnh lại góc chăn, rồi ra ngồi bên cửa sổ trông chừng lò thuốc. Ngoại trừ lúc tiến lại gọi nàng dậy uống thuốc, cả buổi chiều hắn cứ ngồi bên cửa sổ hứng gió. Suốt cả buổi, trong đầu hắn toàn là chuyện vừa rồi… Chắc hẳn hắn cũng phát sốt rồi, thổi gió cả buổi chiều mà mặt vẫn nóng ran không giảm.
Đến lúc rời đi, đầu óc Minh Cẩn Lăng vẫn còn có chút mụ mị. Lúc ngang qua cổng viện, hắn suýt chút nữa lại vấp ngã. Chỉ là lần này, cái ngạch cửa cao nghênh ngang kia đã bị gỡ bỏ, khiến hắn không phải trả giá cho sự thất thần của chính mình.
Hắn ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm mặt đất một lúc lâu, sau đó xoa xoa đôi cẳng chân đã tê dại vì quỳ lâu, mới đứng dậy trở về chỗ ở.
Minh Cẩn Lăng nay đã là tiểu chủ quản, không còn phải chịu cảnh chen chúc trên giường chung cùng một đám người nữa. Trong chốn cung đình này, nội thị có thể ở phòng riêng là cực hiếm, thường chỉ có những kẻ hầu cận thân tín cạnh các bậc quý nhân mới được hưởng đặc quyền ấy; bởi thế hiện tại hắn vẫn chung phòng với ba người khác. Một là Tiểu Hỉ Tử – người từng ở cùng hắn khi trước, hai vị còn lại là nội thị có thâm niên, tuổi tác đều lớn hơn hắn đôi chút.
Tiểu Hỉ Tử vốn là người do một tay hắn đề bạt. Kẻ này giỏi đạo giao tế, vẻ ngoài trông có vẻ hời hợt nhưng thực chất tâm tư lại vô cùng thấu triệt, quả là một kẻ thức thời. Người như vậy, dù không có hắn nâng đỡ thì sớm muộn cũng sẽ tạo được chút danh tiếng, chẳng qua là phải đi đường vòng gian truân hơn hiện tại mà thôi.
Minh Cẩn Lăng không giỏi lấy lòng thiên hạ, nhưng tâm địa lại đủ tàn nhẫn. Hắn không chỉ nhẫn tâm với người khác, mà đối với chính mình còn tàn khốc hơn. Những kẻ từng trêu chọc, sỉ nhục hắn trước kia đều bị hắn trả đũa không thiếu một phen. Ngay cả cái ghế chủ quản này, cũng là do hắn giẫm lên một gã nội thị từng nhiều lần nhạo báng hắn vừa câm vừa què mà đoạt lấy. Gã đó đã dốc lòng trù bị mấy năm trời cho vị trí này, cuối cùng lại bị hắn nẫng tay trên trong gang tấc.
Hắn đi theo Tiểu Hỉ Tử học những chiêu trò a du nịnh hót, có thể hạ mình vứt bỏ thể diện để lấy lòng những kẻ từng chà đạp mình; cũng có thể không coi mình là người mà dâng tận cửa cho thiên hạ nhục mạ; thậm chí còn có thể liều mạng không ăn không ngủ chỉ để làm tốt hơn kẻ khác một bước. Đương nhiên, một khi đã leo được lên đầu người khác, hắn nhất định sẽ đòi lại từng món nợ ủy khuất năm xưa, quả thực là kẻ có thù tất báo.
Kẻ như hắn, dường như sinh ra chỉ để đấu đá giành giật quyền lực. Ngay cả tính mạng của chính mình hắn còn chẳng màng, thì còn điều gì có thể kìm giữ được d*c v*ng hiếu thắng điên cuồng như loài chó dại ấy?
Nhìn Minh Cẩn Lăng từ lúc trở về vẫn giữ vẻ mặt âm trầm, rũ hàng mi chẳng rõ đang toan tính điều gì, Tiểu Hỉ Tử lặng lẽ thở dài một tiếng. Hắn nhớ Minh Cẩn Lăng trước kia vốn không tranh cường háo thắng đến mức này, nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ bấy lâu nay hắn chỉ đang ẩn nhẫn chờ thời, chỉ đợi thời cơ chín muồi là sẽ từ bóng tối lao ra, một nhát cắn đứt cổ họng kẻ thù.
Tiểu Hỉ Tử chẳng sợ hắn, bởi bản thân chưa từng coi khinh hay chọc giận hắn bao giờ. Hắn biết Minh Cẩn Lăng dù hẹp hòi đến đâu cũng không vô duyên vô cớ tìm người gây sự. Hắn chỉ cảm thấy kẻ này có chút đáng thương. Trước kia, nàng thanh mai chưa kịp thành thân của hắn từng nói: thứ khó dứt bỏ nhất trên đời không phải là quyền thế, mà là tình cảm gắn bó giữa người với người.
Nhưng hạng người như họ, ngoài tiền tài quyền thế thì còn có thể theo đuổi được gì? Chẳng lẽ còn trông mong có được chân tình chiếu cố? Giống như hắn vậy, vừa vào cung, nàng Hạnh Hoa tỷ tỷ đã phải gả cho người khác, giờ này chắc hẳn đã là vợ hiền mẹ đảm nhà người ta. Rốt cuộc, cũng chỉ còn lại mình hắn ôm khư khư chút tình ý thuở thiếu thời mà hoài niệm, kể lể cho qua ngày đoạn tháng mà thôi.
Tiểu Hỉ Tử ngẩng đầu, tình cờ thoáng thấy chiếc chén trà bằng sứ trắng đặt trên bàn của Minh Cẩn Lăng, lại nhớ đến chiếc đèn cung đình được hắn bảo quản kỹ lưỡng trong tủ, vẻ ngoài còn tươm tất hơn cả chính chủ nhân của nó. Có lẽ, hắn còn may mắn hơn mình rất nhiều.
Có lẽ vị nương nương nọ đã từng mỉm cười oanh oanh yến yến hỏi hắn làm sao giành được vị trí chủ quản này, còn hắn chỉ nhẹ nhàng bâng quơ đáp một câu "hạ chút công phu thôi", chứ tuyệt nhiên không để nàng hay biết những gian khổ và nhơ nhuốc đằng sau đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!