Chương 13: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Minh Cẩn Lăng vốn trầm mặc quy củ, nhưng tiểu thái giám Tiểu Hỉ Tử cùng phòng lại là kẻ thích nói cười. Lúc rảnh rỗi, Tiểu Hỉ Tử thường kể chuyện phiếm cho mọi người nghe, thậm chí thái giám phòng bên cạnh cũng ghé qua góp vui.

Minh Cẩn Lăng lúc nào cũng bận rộn hơn người khác một chút. Hiếm khi được nghỉ ngơi, hắn liền về phòng ngồi thẫn thờ nhìn trân trân vào chiếc đèn lồng bảo bối kia. Từ đêm giao thừa tuyết phủ băng giá đến tận lúc lập hạ ve sầu bắt đầu kêu ran, nét mực trên chiếc đèn lồng thuần khiết ấy vẫn còn rất rõ ràng; gần như ngày nào hắn cũng đối chiếu theo đó mà tô lại một lần.

"Nữ nhân ấy mà, thực ra đơn giản lắm, chẳng qua là cầu một chữ an ổn vui vẻ. Những người như chúng ta, đến cái an ổn vui vẻ còn chẳng cho nổi, nếu không dụng tâm một chút thì ai thèm tự dẫn xác đến cửa? Ngươi nhìn lại mình xem, mặt mũi cũng chẳng phải hạng khả ái gì để mà trông mong dùng cái mặt ấy đi lừa mấy tiểu nha đầu chưa hiểu sự đời…"

Tiểu Hỉ Tử vẫn đang mải mê kể chuyện ngoài cung cho Tiểu Quế Tử nghe, còn Minh Cẩn Lăng đã cất gọn chiếc đèn cung đình, chuẩn bị ra cửa. Những thái giám địa vị thấp kém như họ, trước khi vào cung cũng có chút ký ức đẹp đẽ để mà nhấm nháp; ví như Tiểu Hỉ Tử có một nàng thanh mai trúc mã tinh nghịch, Tiểu Quế Tử có cha mẹ hết mực yêu thương.

Khi trò chuyện về quá khứ, họ dường như chỉ nhắc về những điều tốt đẹp, còn việc vì sao phải vào cung, vì sao phải rời bỏ quê hương thì tuyệt nhiên không ai đá động tới. Những chuyện đó, dù có nói ra cũng chỉ là vạch trần vết thương cũ rồi xát thêm muối vào mà thôi, chi bằng cứ để nó nằm im trong lòng. Ở ngoài cung có lẽ địa vị họ khác biệt một trời một vực, nhưng khi đã lưu lạc đến đây, câu chuyện của ai cũng đều đại đồng tiểu dị như nhau.

Hắn sải bước vội vã. Khi tới gần sân viện hoang vắng rách nát ấy, trong lòng hắn như có thứ gì đó thôi thúc, kéo căng lồng ngực giục hắn đi nhanh hơn. Chính vì vội vàng mà hắn suýt chút nữa bị ngạch cửa làm cho vấp ngã. Hành động ổn định thân hình có phần buồn cười ấy vừa vặn rơi vào mắt Lí Triệt đang ôm chăn trong viện.

Hắn không kịp bận tâm đến sự thất thố của mình, đi thẳng đến trước mặt nàng. Được nàng đồng ý, hắn đón lấy chiếc chăn trong lòng nàng rồi theo yêu cầu mà vắt chăn lên dây phơi.

Phơi xong, nàng dẫn hắn vào trong phòng. Đi ngang qua cửa, nàng khen hắn hai câu, bảo rằng cánh cửa này sau khi được sửa thì chắc chắn lắm, không còn phải thấp thỏm lo nó rụng ra từng mảnh mỗi khi khép cửa nữa.

Lí Triệt dù ở trong lãnh cung ít khi ra ngoài, nhưng chuyện trong cung gần đây nàng vẫn nắm rõ đôi ba phần. Đặc biệt là chuyện ở Trường Nhạc cung, dù nàng không hỏi, Lục Bình cũng sẽ thăm dò kỹ lưỡng từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ để kể cho nàng nghe.

Dù là nghe chuyện Vân Tiệp dư đắc ý được ban thưởng, hay chuyện tân sủng Ngọc Tiệp dư khiến đối phương tức giận suýt đập nát bình bạch ngọc ngự ban, Lí Triệt vẫn giữ vẻ mặt lười biếng mệt mỏi. Tuy nhiên, nàng cũng chưa bao giờ ngắt lời khi Lục Bình kể, nên Lục Bình vẫn cứ chăm chỉ tìm hiểu mọi chuyện ở chỗ Vân Oanh Nhụy để về báo cáo.

Hôm nay Lí Triệt định gội đầu, Lục Bình đã ra ngoài tìm bồ kết. Thấy nắng đẹp, nàng bèn trở vào phòng ôm chăn ra phơi cho bớt ẩm lạnh sau những ngày mưa dầm liên miên.

Vừa ra tới sân thì thấy tiểu công công hớt hải chạy vào, suýt nữa thì vấp ngã. Nàng nhìn cái ngạch cửa cao cao kia mà không nói gì, sau đó thấy hắn tiến lại muốn giúp mình phơi chăn.

Lí Triệt cảm thấy mấy tháng này dường như hắn cao lên một chút. Lúc hắn đứng thẳng người phơi chăn, Lí Triệt đứng bên cạnh áng chừng thì thấy mình vừa vặn cao đến lông mày của hắn. Nàng bảo hắn tới lần này thực ra là có chuyện muốn nói, mà đứng giữa sân nói chuyện thì không tiện, nên nàng cất tiếng gọi hắn cùng vào nhà.

Tiên Thái tử vốn dĩ ốm yếu, nhưng dẫu sao cũng tọa trấn vị trí Trữ quân nhiều năm, thế lực của người trong triều đình vẫn không thể xem thường. Chín năm trước, Tiên Thái tử băng hà trong biến cố cung đình, nhưng khi ấy người tuy suy nhược chứ chẳng phải lâm trọng bệnh nan y; cái chết ấy vốn đầy rẫy điểm khả nghi. Thái tử phi khi ấy nhất mực đổ thác hiềm nghi cho Lạc Xuyên Vương, dẫu khổ tâm tìm kiếm nhưng vì không có chứng cứ, chỉ đành ngấm ngầm phân tranh cùng đối phương.

Sau này khi Lệ Kính Hiên bước lên ngôi vị hoàng đế, Thái tử phi mới bừng tỉnh nhận ra bản thân đã trách lầm người. Thế nhưng ván đã đóng thuyền, nàng chẳng còn mặt mũi nào đối diện với Lạc Xuyên Vương, đành mang theo tiểu Thế tử rời khỏi Đức An thành, thối lui khỏi vòng xoáy phong ba.

Lệ Kính Hiên từng ban phát vàng bạc châu báu để trấn an Thái tử phi, nàng đều thu nhận cả. Huống hồ, trong mắt thiên hạ, Thái tử phi chỉ là hạng phụ nhân nhu nhược không ra khỏi khuê môn, chẳng thể gây nên sóng gió gì, thế nên ai nấy đều ngỡ rằng chuyện này cứ thế mà trôi vào quên lãng.

Nào ngờ vị Thái tử phi này lại là bậc can trường, biết nhẫn nhịn chờ thời. Tháng Chín năm Nguyên Đức thứ chín, nàng lấy danh nghĩa đưa Thế tử về kinh tế bái phụ thân. Ban đầu Lệ Kính Hiên chẳng mấy bận tâm đến góa phụ yếu đuối này, hơn nữa hành vi của nàng cũng hết sức đúng mực. Nàng trước hết đưa Thế tử đến hoàng lăng bái tế Tiên Thái tử, sau đó chỉ lưu lại trong phủ đệ mà hoàng đế chuẩn bị, cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, thật là quy củ vô cùng.

Chẳng ai ngờ tới, giữa buổi cung yến Tết Trùng Dương, Thái tử phi đột ngột trở mặt, dùng chiêu nội ứng ngoại hợp, dẫn binh công phá hoàng cung. Dẫu cuối cùng nàng không thể đánh hạ cung thành, nhưng binh lửa đã thiêu rụi một phần kiến trúc, cung nhân tử thương nghiêm trọng.

Vốn dĩ Lệ Kính Hiên cũng chẳng mấy sủng ái Vân Oanh Nhụy, nhưng chính từ sau vụ cung biến này, hai kẻ ấy mới bắt đầu gắn bó keo sơn, tình ý nồng đượm. Và đây cũng chính là khởi đầu thực sự cho kiếp trước thê lương, quạnh quẽ đến mức bệnh chết trong lãnh cung của Lí Triệt.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 

"Ngươi cũng ngồi đi." Thấy hắn vẫn đứng ngây ra đó, tay nâng lên định ra hiệu điều gì, nàng liền chém đinh chặt sắt bồi thêm một câu: "Nghe ta."

Hắn lúc này mới gò bó ngồi xuống. Hắn chẳng dám ngồi hết mặt ghế, gần như dùng đôi chân để chống đỡ thân mình, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, đầu hơi cúi, hàng mi rủ thấp. Hắn không dám nhìn quanh quất, chỉ chuyên tâm nhìn chằm chằm xuống mặt đất.

"Ghế này đủ cho ngươi ngồi, ở chỗ ta không cần quá câu nệ."

Hắn vội vàng xê dịch ra phía sau, vẫn cúi đầu như cũ, nhưng thần thái tư thế xem chừng lại càng thêm gò bó hơn.

Lí Triệt tùy ý trò chuyện cùng hắn vài câu, đều là những chuyện vụn vặt như ăn, mặc, ở, đi lại. Nàng thuận miệng nhắc rằng hắn hình như cao lên chút ít, nhưng vẫn quá gầy, cần phải ăn uống đầy đủ và chú ý nghỉ ngơi. Trong lời nói, nàng hoàn toàn xem hắn như một đứa trẻ choai choai khiến người ta phải lo lắng.

Chỉ là nói xong nàng mới chợt nhận ra, những điều giản đơn nhất ấy vốn chẳng phải do hắn tự quyết định được. Nếu gặp lúc công vụ bận rộn, hắn có lẽ sẽ lỡ bữa, thậm chí chẳng có thời gian để chợp mắt. Nghĩ đến đây, ngữ điệu của Lí Triệt dịu lại, nàng tiếp tục tán gẫu cùng hắn vài chuyện phiếm.

Sau khi vãn chuyện, Lí Triệt ngồi thẳng dậy, xích lại gần hắn nói nhỏ: "Ta có một số việc, có lẽ phải cần ngươi giúp sức mới có thể thành công."

Minh Cẩn Lăng sửng sốt một chút rồi gật đầu thật mạnh. Sau đó, nàng cùng hắn đàm đạo hơn nửa canh giờ. Suốt buổi, hắn thường xuyên gật đầu, những việc nàng giao phó, việc nào hắn cũng đều chấp thuận. Cuối cùng, khi hắn uống cạn chén trà nàng mời, nàng mới chịu để hắn rời đi.

Lúc sắp đi, hắn đưa ra một yêu cầu có chút kỳ lạ, hắn muốn mang đi một chén trà. Lí Triệt suy nghĩ một hồi, sau đó đem chiếc chén mình vừa dùng rửa sạch rồi đưa cho hắn. Nếu nàng nhìn không lầm, hắn hình như vừa khẽ mỉm cười. Ừ thì… nếu như cái nhếch môi gượng gạo trên gương mặt cứng đờ ấy cũng được coi là một nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!