Chương 12: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trái ngược với vẻ quạnh quẽ thường ngày của lãnh cung, Trường Ương cung lúc này lại náo nhiệt phi phàm.

Hồ Cơ thâm đắc thánh sủng, được ban phong làm Ngọc Tiệp dư, dời vào ở tại Trường Ương cung. Tuy chỉ mang hàm Tiệp dư, nhưng đãi ngộ quy cách lại có thể sánh ngang với bậc Phi tần. Chẳng những y phục, trang sức, đồ ăn thức uống được đưa tới vô cùng tinh mỹ, mà ngay cả các vị chủ tử khác cũng sôi nổi tìm đến nịnh bợ, lấy lòng.

Mỹ nhân Hồ Cơ quả thật mỹ lệ tuyệt luân, họa sư trong cung cũng không họa ra nổi ba phần thần thái của nàng. Nếu không phải đích thân Thánh thượng nhìn thấy, mỹ nhân này e là đã chịu cảnh phủ bụi trần, lặng lẽ không ai hay biết giữa chốn thâm cung này rồi.

Đương kim Thánh thượng chưa đầy ba mươi tuổi, dáng vẻ lại ôn nhuận như ngọc, là một bậc mỹ lang quân. Chưa nói đến việc hắn có thể ban cho vinh hoa phú quý tột bậc, chỉ riêng dung mạo và tài hoa ấy thôi cũng đủ khiến bao nữ tử chốn khuê các phải nghiêng ngã.

Thế nhưng mỹ nhân lại thường hay cau mày, thi thoảng lại rơi lệ, đúng là một dáng vẻ nhu nhược tú mỹ khiến người ta thương xót. Cung nữ thân cận Văn Tâm đang búi tóc cho nàng, thầm tán thưởng nhan sắc của Ngọc Tiệp dư. Với dung mạo này, chẳng trách Thánh thượng sủng ái nàng đến thế, ngay cả Văn Tâm là nữ tử mà đôi khi nhìn chủ tử nhà mình cũng phải ngẩn ngơ mất hồn.

"Văn Tâm, ngươi nói xem, tình ái thế gian sinh ra giữa nam và nữ, rốt cuộc là vì đâu mà có?"

Văn Tâm nghe chủ tử hỏi thì giật mình kinh ngạc. Chủ tử của nàng cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội trầm mặc ít lời quá mức. Ngoại trừ lúc sai bảo làm việc cần phải lên tiếng, thời gian còn lại nàng có thể ngồi thẫn thờ trước bàn trang điểm cả ngày trời, không nói năng cũng chẳng cử động, trông cô đơn vô cùng. Chỉ khi Thánh thượng ghé qua, chủ tử mới miễn cưỡng có chút biểu cảm.

Văn Tâm mười hai tuổi đã vào cung, thời gian ở trong cung lâu hơn Hồ Cơ rất nhiều, người và việc từng thấy qua đương nhiên cũng nhiều hơn. Nghe chủ tử hỏi, nàng bèn thuận miệng đáp: "Tình yêu của nam tử phần nhiều khởi đầu từ sự thưởng thức; tình yêu của nữ tử phần nhiều khởi đầu từ lòng khuynh mộ."

Hồ Cơ nghe xong, khẽ nâng mí mắt rồi lại chậm rãi rũ xuống: "Nếu đã nảy sinh lòng khuynh mộ, thì sẽ như thế nào?"

"Nhớ thương thành bệnh, tưởng niệm đến điên cuồng." Văn Tâm ngẫm nghĩ hồi lâu mới đáp được.

Hồ Cơ quay đầu nhìn nàng một cái rồi thở dài, một lúc sau mới hỏi lại: "Tư tình nam nữ so với nỗi nhớ thương thân nhân, bằng hữu thì có gì khác nhau?"

"Chủ tử…"

"Cứ nói đừng ngại."

"Chuyện này ấy à, cũng không nhất thiết phải là giữa nam và nữ mới có. Tiền triều có Kim Thành công chúa, tài hoa hơn người nhưng tướng mạo bình thường, tính tình lại ngạo mạn, ánh mắt cực kỳ khắt khe, thế nên cả đời không gả cho ai."

Hồ Cơ khi chưa vào cung vốn thích nghe kể chuyện nhất, lúc này hứng thú dâng cao, nhịn không được chen ngang: "Chẳng lẽ không ai ép uổng nàng sao? Chẳng lẽ nàng không sợ lời đồn đại ngoài phố thị?"

"Kim Thành công chúa rất được Tiền triều Hoàng đế sủng ái, từng nhiều lần lấy cái chết ra uy h**p, lập chí nếu không phải phu quân tâm đầu ý hợp thì thà chết chứ không gả. Đến cái chết còn chẳng sợ, thì sợ gì lời đồn." Văn Tâm thấy chủ tử có hứng thú, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn, không đợi Hồ Cơ hỏi tiếp mà kể luôn:

"Kim Thành công chúa từng vung tiền như rác để chuộc thân cho một Thanh y trong gánh hát. Vị Thanh y kia không có gì báo đáp, bèn viết giấy cam đoan nguyện hát cho Kim Thành công chúa nghe cả đời. Vị Thanh y này không chỉ có diện mạo xinh đẹp, giọng hát ngọt ngào, mà còn có tài nấu nướng tuyệt hảo, tính cách lại dịu dàng đoan trang, vì thế rất được công chúa sủng ái.

Kim Thành công chúa đi đâu cũng mang Thanh y theo, một ngày cũng không rời được. Người khác dù chỉ chạm nhẹ vào Thanh y cũng sẽ bị công chúa lườm cho cháy mặt. Có gã công tử ăn chơi nọ ra tay trêu ghẹo Thanh y, bị đích thân Kim Thành công chúa dùng roi quất cho hai tháng không xuống nổi giường.

Cuối cùng, Kim Thành công chúa lâm bệnh qua đời. Ngay trong linh đường, vị Thanh y ngày thường sợ đau sợ máu nhất lại đột ngột rút kiếm tự vẫn. Tuân theo di chiếu của công chúa, Hoàng thượng đã hạ lệnh hợp táng Kim Thành công chúa và Thanh y tại Nam Lăng."

"Công chúa và Thanh y thật sự là tình tỷ muội sâu nặng, khiến người ta ngưỡng mộ quá." Nói xong câu này, Hồ Cơ nhìn vào gương rồi khẽ kéo lại cổ áo.

"Vốn dĩ ai cũng nghĩ là như vậy. Nhưng sau này Tiền triều suy vong, có kẻ trộm mộ đã lẻn vào Nam Lăng. Trong mộ của Kim Thành công chúa, ngoài thi thư bút mực, phấn son phục trang, thì chỉ có hai rương thư từ. Mộ huyệt ẩm ướt, thư từ không được bảo quản nguyên vẹn, nhưng qua những mảnh giấy rách nát ấy, người ta thấy đầy rẫy sự thưởng thức lẫn nhau, cùng tình cảm si mê, trìu mến tột cùng.

Họ thậm chí còn ước định kiếp sau Kim Thành làm lang quân, Thanh y làm thiếp, để nối lại trần duyên."

"Sách thuyết thư và sử ký đều nói đây là tình tỷ muội thủ túc giữa Kim Thành công chúa và Thanh y, nhưng phàm là người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, đây sao có thể là tình tỷ muội đơn thuần?"

"Đúng vậy, đây làm sao có thể là tình tỷ muội được chứ?" Một hồi lâu sau, Hồ Cơ mới như tự lẩm bẩm một mình.

"Văn Tâm, cái này thưởng cho ngươi." Hồ Cơ thuận tay rút ra một cây trâm ngọc, đưa vào tay Văn Tâm.

Văn Tâm vui mừng nhận lấy, nhưng nàng phát hiện vị chủ tử vừa mới vất vả lắm mới có chút thần thái nay lại càng thêm sa sút tinh thần. Nàng nghĩ thầm chắc chủ tử đang cảm thấy tiếc nuối cho câu chuyện vừa rồi, bèn bồi thêm một câu: "Chủ tử không cần vì thế mà phiền não, Kim Thành công chúa và Thanh y tuy rằng đều là nữ tử, nhưng họ thưởng thức lẫn nhau, cả đời bên nhau, sống cùng chăn, chết cùng huyệt, chẳng phải rất tốt sao."

"… Đúng vậy, thật tốt biết bao." Hồ Cơ nói xong thì mỉm cười, thần sắc bình tĩnh trở lại. Văn Tâm lén liếc nhìn chủ tử, thấy dáng vẻ mỉm cười ấy mà thầm cảm thán chủ tử cười lên thật đẹp, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng vốn muốn dỗ chủ tử vui, chứ không muốn làm tâm trạng nàng tệ hơn.

"Thánh thượng hôm nay còn tới không?"

"Chủ tử thân thể không khỏe, Thánh thượng sợ quấy rầy người nên định tới Trường Nhạc cung."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!