Vì lúc trị liệu làm ướt nội y, Tần Thư Trăn trở về viện liền chải đầu tắm rửa, thay quần áo.
Lăng Dao thì rảnh rỗi ngồi ngoài gian, nhập định tu luyện.
Tần Thư Trăn thu xếp xong xuôi, nhanh chân bước ra, vui vẻ mời Lăng Dao: "Sư tỷ, muội khỏe hơn nhiều rồi, đi dạo cùng muội nhé...... Quanh đây có chỗ nào vui không?"
Lăng Dao thu hồi công pháp, liếc xéo nàng: "Đây là chùa chiền, lấy đâu ra chỗ vui."
Tần Thư Trăn: "Vậy thì đi thắp mấy nén hương. Đến đây mấy ngày rồi mà chưa thắp hương lần nào, thấy cũng không phải lắm."
"Được thôi." Lăng Dao bất đắc dĩ nhảy xuống ghế, vừa định ra cửa thì nhớ ra điều gì, vội dừng bước, quay đầu đánh giá Tần Thư Trăn.
Người sau khó hiểu, cúi đầu nhìn mình: "Sao vậy? Có gì không ổn ạ?"
Buổi sáng vừa bị Lăng Dao hành một trận, nên lần này nàng cố ý chọn y phục —— áo trên màu Đông phương ký bạch, váy dưới sắc tím của núi chiều, thanh nhã đoan trang, lại không quá nhạt nhòa.
Lăng Dao cười tít mắt thu hồi ánh nhìn: "Không có gì không ổn cả, đẹp lắm!" Chỉ cần không phải bộ váy trắng thủy mặc kia là được.
Trong nguyên tác, bộ váy ấy được miêu tả cực kỳ kỹ, nào là "váy lụa thủy mặc cắt cùng sắc, phù dung hé nở hai bên má", nào là "váy nhẹ vừa lay, ngọc bội ngân vang, tóc mỏng chẳng đỡ nổi hoa", đủ thấy nam chính yêu thích bộ váy trắng ấy đến mức nào.
Chưa kể mấy đoạn miêu tả khuôn mặt vóc dáng, nàng chẳng buồn nhắc lại.
Tên mê sắc ngu ngốc!
Nàng có lý do để nghi ngờ quyển《 Tình yêu của con cưng của Thiên Đạo 》này là do đàn ông viết! Thật uổng cho kiếp trước nàng tin sái cổ vào cốt truyện!
Đang lẩm bẩm trong lòng, nàng nghe Tần Thư Trăn hỏi ngược lại: "Tỷ bảo muội mặc cho tươi sáng, còn sư tỷ thì lại giản dị thế kia."
Lăng Dao hoàn hồn, không phục nói: "Sao mà giản dị? Bộ đồ xanh non này của ta nhìn còn tràn đầy sức sống hơn cả mùa xuân, ai dám bảo nó nhạt nhòa?"
Tần Thư Trăn nghẹn lời, đành buông xuôi: "Cãi không lại sư tỷ!"
Lăng Dao cười hì hì, khoác tay nàng: "Thôi đi thôi đi, chẳng phải muốn thắp hương sao? Ta làm hướng dẫn du lịch cho muội."
"Hướng dẫn du lịch là gì?"
"Hả? Khụ, hướng dẫn du lịch a, là dẫn muội đi ngắm cảnh núi non sông nước và trải nghiệm văn hóa, để chuyến đi chơi của muội vừa an tâm vừa yên tâm."
Tần Thư Trăn: "...... Toàn mấy thứ linh tinh."
"Hê hê. Đi nào đi nào ~" Lăng Dao đẩy người ra ngoài, "Bắt đầu từ chính điện trước."
Kiến Chân Tự là ngôi chùa có lịch sử mấy trăm năm, lớn nhỏ có đến mấy chục tòa Phật điện. Hai người vừa lễ Phật thắp hương, vừa thong thả dạo quanh.
Đến khi ráng chiều nhuộm kín bầu trời, hai người mới dạo gần hết một vòng, men theo đường đi về phía Tàng Kinh Các ở hậu sơn của Kiến Chân Tự.
Không ngờ vừa rẽ qua một lối khác, đã chạm mặt hai người Cố Viễn Chi.
Lăng Dao vừa liếc thấy vẻ mừng rỡ lẫn kinh diễm không giấu nổi trên mặt Cố Viễn Chi, trong lòng liền chửi thầm một câu đúng là âm hồn không tan, rồi lập tức quay đầu nhìn Tần Thư Trăn.
Lúc này, nhờ Huyền Chân dùng công pháp áp chế, hàn độc trên người Tần Thư Trăn đã tạm thời không phát tác, dáng người nhẹ nhàng linh hoạt, lại thêm ráng chiều phủ thân, nàng xinh đẹp đến mức không bút nào tả xiết, trông chẳng khác nào một cây cải non sắp bị heo ủi mất.
Bảo sao tên nam chính mê nhan sắc kia lại nhìn mà nước dãi chảy ròng ròng.
Đã đối diện thì không chào hỏi lại quá thất lễ. Dù trong lòng Lăng Dao mắng chửi không ngừng, cũng không cản nổi hai người kia bước nhanh tới.
"Tần cô nương, Lăng cô nương đại an." Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ đồng loạt chắp tay.
Hai người Lăng Dao đáp lễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!