Lăng Dao cắm đầu bay đi.
Tần Thư Trăn nhìn nàng, lại nhìn con đường bọn họ đang đi lệch dần, khẽ thở dài, kéo tay nàng lại.
"Sư tỷ, chúng ta bây giờ là đi chủ phong xem náo nhiệt hả?"
Lăng Dao hoàn hồn, nhìn quanh rồi mới phản ứng, vội nói: "À ta đi nhầm đường —— thôi, đã đi tới đây rồi, dẫn muội đi dạo chủ phong luôn vậy."
Tần Thư Trăn muốn dỗ nàng, bèn đùa: "Nghe như tỷ từng đến rồi vậy, tỷ có biết đường không?"
Lăng Dao lập tức chột dạ, nàng nhìn những tu sĩ bay qua bay lại xung quanh, chợt nảy ra ý, nói: "Muội xem đi, mọi người đều bay về cùng một hướng, chắc chắn là đến chủ phong, như vậy cần gì ta biết đường nữa?"
Tần Thư Trăn nghẹn lời.
"Đi thôi, đi xem náo nhiệt." Lăng Dao lấy lại tinh thần, dẫn nàng theo dòng người bay tới trước.
Tần Thư Trăn quan sát sắc mặt nàng, suy nghĩ một lát rồi không nhịn được khuyên: "Sư tỷ, tỷ từng nói rồi, rừng cây thiên hạ có nhiều lắm, hà tất phải treo cổ trên một cây cổ thụ cong."
Lăng Dao ngẩn ra: "Cái gì?"
Tần Thư Trăn: "Phật tu đều là đá, không sưởi ấm nổi đâu...... Tỷ xem muội đi, muội đã đau mà tỉnh ngộ, ném luôn một cây cổ thụ cong rồi, tỷ là sư tỷ, cũng phải làm gương tốt chứ."
Lăng Dao nói lắp: "...... Cái, cái gì?"
Tần Thư Trăn thở dài: "Đừng giả vờ nữa, sư phụ đã sớm nhìn ra rồi, còn dặn muội phải chăm sóc tỷ cẩn thận...... Haizz, thời gian đó chúng ta ngày nào cũng ở bên nhau, vậy mà muội không hề nhận ra, đàn ông đúng là làm chậm trễ đại sự."
Lăng Dao: "......" Thấy Tần Thư Trăn còn muốn nói tiếp, nàng vội chuyển đề tài, "Nhưng mà sao muội đột nhiên nghĩ thông, chịu dứt với Cố Viễn Chi vậy?"
Tần Thư Trăn cau mày: "Tỷ với sư phụ đều không thích hắn, muội đương nhiên phải suy nghĩ chứ. Ban đầu ta muội còn hơi tiếc, nhưng vừa rồi...... Hắn lại là loại người như vậy!"
Lăng Dao nghiêng đầu: "Không đúng nha, trước kia ta cũng nói không ít, mà sư phụ lại không phải kiểu ngày ngày lải nhải chuyện của muội...... Vậy sao trước đây muội cứ nhất quyết lao vào, bây giờ lại đột nhiên tỉnh ra?" Nàng tò mò, "Trong khoảng thời gian này rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà ta không biết?"
Tần Thư Trăn lúng túng, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi chần chừ nói: "Có lẽ là vì hơn một tháng không gặp hắn, nên ta mới có thể bình tĩnh lại."
Lăng Dao: "...... chắc là vậy."
Kiếp trước, Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ ở luôn trong Từ Tâm Cốc đến tận khi đại hội tông môn bắt đầu, gần như lúc nào cũng kè kè bên cạnh Tần Thư Trăn.
Còn lần này, đã còn sự si mê và quyến luyến của Tần Thư Trăn, sư phụ lại lôi một đám người đến chen vào giữa bọn họ, thậm chí đuổi người đi từ sớm...... Quả thật đã giảm bớt rất nhiều thời gian hai người ở cùng nhau.
Nhưng dường như có chỗ nào đó không đúng lắm.
Mấy bóng người vụt qua bên cạnh, cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ.
Người xung quanh càng lúc càng đông, hai người cũng tạm gác đề tài, thuận theo dòng người bay về phía trước.
Không lâu sau, bọn họ đã đến chủ phong náo nhiệt như chợ.
Chủ phong giữa quần sơn không quá nổi bật, nhưng bù lại rộng rãi thoải mái, chỉ riêng hai điểm đó thôi đã đủ.
Nhưng dù thoải thế nào, vẫn là một ngọn núi.
Nghe nói mấy trăm năm trước, có đại năng vung vài kiếm, trực tiếp chém phẳng một nửa đỉnh núi, biến nó thành một đại quảng trường rộng hơn trăm mẫu, đủ chứa hàng vạn người.
Lăng Dao và Tần Thư Trăn từ trên không nhìn xuống.
Đập vào mắt đầu tiên là một quảng trường rộng mênh mông, phía trên đã đứng kín tu sĩ.
Nhìn sang nửa ngọn núi chưa bị chém phẳng, ở đó lại là lầu các đình đài dựng theo sườn núi, hành lang uốn khúc, giữa đó điểm xuyết hoa cỏ linh mộc đủ màu, thỉnh thoảng còn thấy linh thú nhỏ nhảy nhót.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!