Lăng Dao không thể tin nổi: "Không thể nào, hắn là Phật tử mà...... Pháp Hoa Tự sao có thể bỏ mặc hắn được??"
Vị hòa thượng kia có chút không vui: "Cô nương, bần tăng và các sư huynh đệ cũng vô cùng tiếc nuối, nhưng đó là quyết định của sư thúc tổ, ngay cả phương trượng cũng không thể thay đổi, Pháp Hoa Tự không hề vứt bỏ sư thúc. Chỉ là Phật môn thanh tịnh, tuyệt không thể dung thứ việc đệ tử tự nguyện nhập ma."
"Nhập ma thì sao?" Lăng Dao lập tức nổi giận, "Ngươi là đệ tử Phật môn mà lại khinh thường ma tu?! Không phải các ngươi luôn nói chúng sinh bình đẳng sao ——"
"Sư tỷ!" Tần Thư Trăn thở hổn hển chạy tới kéo tay nàng lại, rồi quay sang mấy hòa thượng đã bắt đầu đổi sắc mặt, vội vàng xin lỗi, "Xin lỗi các vị thiền sư, sư tỷ của ta chỉ vì quá lo lắng cho Huyền Chân sư thúc, nên mới lỡ lời."
Sắc mặt mấy hòa thượng dịu lại.
Ngực Lăng Dao phập phồng gấp gáp, đang định nói tiếp ——
Tần Thư Trăn vội kéo tay nàng ngăn lại, rồi hỏi các hòa thượng: "Xin hỏi các vị thiền sư, có ai biết tin tức của Huyền Chân sư thúc không? Hoặc có biết hiện giờ ngài ấy đang ở đâu không?"
Mấy hòa thượng thoáng do dự.
Lăng Dao vốn đã sốt ruột, thấy họ ấp a ấp úng lại càng bực bội: "Do dự cái gì? Mau nói đi!"
Tần Thư Trăn không kịp ngăn, chỉ đành vội vàng nở nụ cười áy náy với các hòa thượng.
Hòa thượng kia vốn đã có chút khó chịu, nhưng bị mỹ nhân mềm mại như hoa tơ kia cười một cái, chút giận dữ cũng tan biến, chỉ nói: "Bần tăng cũng không rõ...... Chỉ nghe nói ở Thương Vân Châu xuất hiện một nhân vật rất lợi hại......"
Lăng Dao tức giận: "Ta hỏi chuyện của Huyền Chân sư thúc, ngươi lại nói sang Thương Vân Châu ——" Thương Vân Châu?
Nhớ tới lời Huyền Chân nói trước khi rời Từ Tâm Cốc hơn hai tháng trước, mắt nàng lập tức sáng lên, vội vàng hỏi dồn, "Thương Vân Châu xuất hiện nhân vật lợi hại gì? Mau nói đi!"
Nhưng hòa thượng kia lại không muốn nói thêm, chỉ chắp tay: "Bần tăng chưa từng tận mắt chứng kiến, không dám nói bừa, hai vị thí chủ nếu có hứng thú, có thể đi nơi khác hỏi thăm."
Lăng Dao: "Ngươi nói một nửa rồi lại ——"
Tần Thư Trăn vội bịt miệng nàng lại, liên tục cảm ơn các hòa thượng, rồi nửa kéo nửa ôm đem nàng đi.
Tu vi của nàng mới chỉ Trúc Cơ, không dám ôm Lăng Dao bay qua vực sâu, nên chỉ kéo nàng tới mép vách đá, đứng dưới tán cây tùng lớn như chiếc ô.
"Sư tỷ, tỷ nổi nóng với họ cũng vô ích, nếu sư thúc đã rời Pháp Hoa Tự, hỏi bọn họ cũng chẳng được gì, chúng ta đi hỏi nơi khác xem sao."
Lăng Dao vừa hoảng vừa sốt ruột: "Nhưng Ngọa Hồng Sơn rộng như vậy, ta lại chẳng quen biết mấy ai, biết hỏi ở đâu đây?"
Tần Thư Trăn vòng tay ôm lấy nàng: "Đừng vội, chúng ta còn ở đây nhiều ngày, cứ hỏi từng ngọn núi một, thế nào cũng tìm ra. Với lại vị đại sư kia chẳng phải đã nói rồi sao? Thương Vân Châu có tin tức của sư thúc —— đúng rồi, chúng ta đi tìm những môn phái đến từ Thương Vân Châu."
"Đúng ha." Lăng Dao cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút, "Ta đi tìm thử." Nói xong liền quay người định bay đi.
Tần Thư Trăn lập tức kéo mạnh nàng lại: "Sư tỷ!!!"
Lăng Dao: "?"
Nàng quay đầu nhìn Tần Thư Trăn, vẻ mặt như thể sao muội còn đứng đây.
Tần Thư Trăn tức giận giậm chân: "Tỷ định bỏ muội ở đây à?!"
Lăng Dao khó hiểu: "Ta đi dò tin tức, đâu phải đi chơi, muội về tìm các sư tỷ sư muội khác đi cùng đi."
Tần Thư Trăn hậm hực: "Triệu sư đã nói rồi, không được hành động một mình, tỷ quên rồi sao? Tỷ chạy nhanh như vậy, đến một người đi cùng cũng không mang theo, muội làm sao yên tâm để tỷ đi một mình?!"
Lăng Dao khựng lại, có chút ngượng ngùng, lúng túng nói: "Nhưng ta đã đến Kim Đan kỳ rồi, chắc không sao đâu......"
Tần Thư Trăn trừng nàng: "Kim Đan thì sao? Ngoài việc chạy nhanh hơn một chút, tỷ có chỗ nào giống Kim Đan đâu?"
Lăng Dao: "......" Nói thì nói vậy...... Nàng vẫn mạnh hơn nữ chính một chút chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!