Chương 44: Sau khi chia tay

Huyền Chân thu tay về, kéo tay áo xuống, cúi mắt thản nhiên nói: "Bần tăng chỉ là không thể áp chế tâm ma, tâm ma quấy nhiễu, linh lực hóa ma, chỉ vậy mà thôi."

Tô Quân Vụ nhíu mày: "Huyền Chân sư huynh, trước mặt ta, huynh không cần nói những lời an ủi như vậy...... Người tu hành chúng ta, ai mà chẳng có chút vướng bận trần thế, ai mà chẳng có tâm ma? Nếu tâm ma có thể khiến linh lực hóa ma như thế này, vậy mọi người cũng đừng tu đạo nữa, chuyển hết sang tu ma cho rồi."

Huyền Chân cúi mắt, lặng im không nói.

Lăng Dao đứng ngây ra một lúc lâu mới hoàn hồn, hoảng hốt hỏi: "Sư phụ, vậy, vậy phải làm sao? Sư thúc như thế còn cứu được không? Ngài ấy, ngài ấy ——" Nàng sốt ruột đến mức không biết nói sao cho rõ.

Nam Thanh Duệ kịp thời chen vào: "Tô tiền bối, thiền sư đã bị tâm ma ảnh hưởng, tính tình cũng có phần thay đổi."

Đương nhiên, đó chỉ là cách nói uyển chuyển.

Lăng Dao sợ Tô Quân Vụ hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Thật ra bình thường sư thúc vẫn rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng bị tâm ma ảnh hưởng nên có hơi...... Ừm, có hơi kích động một chút thôi."

Nam Thanh Duệ và mấy người còn lại: "......"

Những ánh mắt kỳ quái đồng loạt nhìn về phía Huyền Chân.

Người kia lại chẳng hề động đậy, thậm chí còn nhấc chén trà lên, ung dung nhấp một ngụm.

Tô Quân Vụ mỉm cười: "Ta hiểu, tâm ma vốn sẽ khiến tâm tính thay đổi, sư huynh có khác trước cũng là chuyện bình thường, huống chi, sư huynh xuất thân Phật tu, bao năm được Phật pháp hun đúc, cho dù có thay đổi, chắc cũng không đến mức gây hại."

Lăng Dao liên tục gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, sư thúc ngoài việc nói nhiều hơn trước một chút thì vẫn từ bi như cũ, ở thành Thanh Minh còn cùng bọn con cứu người nữa."

Mấy người ngồi phía dưới muốn nói lại thôi, nhất là Nam Thanh Duệ đã đoán ra phần nào nội tình.

Tô Quân Vụ đảo mắt qua mọi người, ánh nhìn dừng lại trên Huyền Chân đang thản nhiên nhấp trà, rồi nói đầy ẩn ý: "Thật vậy sao?"

Lăng Dao khẳng định chắc nịch: "Tất nhiên!"

Tô Quân Vụ rốt cuộc không nhịn được, trừng nàng một cái: "Chỉ mình con nói nhiều, đứng đó không mỏi à? Ngồi xuống!"

Lăng Dao: "...... Ồ."

Nàng cụp đuôi trở về chỗ ngồi.

Trong điện chợt im lặng trong chốc lát.

Huyền Chân đặt chén trà xuống, chuyển sang chuyện khác: "Bất kể ma khí trong người bần tăng từ đâu mà đến...... Tô thí chủ có cách nào giải quyết không?"

Tô Quân Vụ thu lại ánh mắt, suy nghĩ một lúc rồi thẳng thắn nói: "Nếu chỉ là tâm ma dẫn tới công pháp rối loạn thì ta còn có thể cứu vãn đôi phần, nhưng ma khí trong người sư huynh lại hỗn loạn như vậy......" Nàng nghĩ ngợi rồi nói, "Hay là sư huynh ở lại thêm ít ngày, ta mời sư bá tới xem thử."

Lăng Dao lập tức phụ họa: "Đúng rồi, sư thúc cứ ở lại đây, sư bá tổ nhất định sẽ có cách."

Huyền Chân trầm mặc một lúc, rồi nói: "Từ Tâm Cốc nổi danh về y thuật, nhưng về công pháp lại không bằng Pháp Hoa Tự." Mà hắn, chính là người xuất thân từ Pháp Hoa Tự.

Tô Quân Vụ nhíu mày: "Vậy sư huynh trong lòng đã có tính toán rồi?"

Huyền Chân chần chừ một chút rồi thẳng thắn đáp: "Hiện tại vẫn chưa."

Tô Quân Vụ: "......"

Lăng Dao lập tức hoảng hốt: "Vậy, vậy phải làm sao? Hay quay lại Pháp Hoa Tự tìm thử? Biết đâu còn có cổ tịch nào bị giấu ở góc nào đó mà chưa thấy?"

Tô Quân Vụ bất lực cạn lời: "Con tưởng ai cũng giống con à, cổ tịch nhà nào chẳng được khắc in, sao chép mấy chục bản, đệ tử tu hành đều thuộc lòng như ăn cháo, chỉ có con suốt ngày làm rơi làm mất thôi."

Lăng Dao tủi thân vô cùng. Nàng là xuyên không giữa chừng, đâu phải thật sự hậu đậu như vậy.

Huyền Chân lướt mắt qua gương mặt tủi thân của nàng, nhanh chóng dời đi, tiếp lời: "Các vị trưởng bối ở Pháp Hoa Tự đã xem qua cho bần tăng, đều bó tay không có cách, vì vậy bần tăng mới cùng Lăng thí chủ và Tần thí chủ đi chuyến này...... Nếu ngay cả y thuật của Tô thí chủ cũng không tìm ra biện pháp, thì cũng không cần làm phiền các vị trưởng bối của Từ Tâm Cốc nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!