Tâm trạng tốt đẹp của Lăng Dao kéo dài suốt tới chiều.
Ước chừng thời gian đã tới, nàng mới gọi Tần Thư Trăn đang ngủ mê dậy, nhẹ tay nhẹ chân giúp nàng rửa mặt chải tóc, chỉnh trang y phục.
Một trận lăn lộn, khiến Tần Thư Trăn buồn bã không thôi: "Đều tại muội vô dụng, còn làm sư tỷ vất vả chịu khổ."
Lăng Dao hừ hừ: "Ta đâu có hầu hạ muội không công, đợi muội khỏe rồi, muội phải mời ta ăn Bát Bảo Linh Kê ở Quý Hiền Lâu, Linh Thỏ hầm ống tre, rồi Linh Hoẵng lẩu cay ở Phúc Mãn Lâu......" Nàng bẻ ngón tay, một hơi kể ra mấy chục món.
Tần Thư Trăn bị nàng chọc cười: "Vâng vâng, đến lúc đó ngày nào cũng ăn không trùng món, nuôi sư tỷ béo trắng mập mạp!"
Lăng Dao chọc nhẹ vào trán nàng: "Nằm mơ đi! Sư tỷ của muội thiên sinh lệ chất, tu vi cao thâm, ăn bao nhiêu cũng không!"
Sau khi Trúc Cơ, thân thể được tôi luyện, chỉ cần căn cơ tốt thì nam tuấn nữ tú, hiếm ai xấu xí. Lăng Dao cũng không tệ, mắt hạnh má đào, môi như cánh hoa, cười lên còn có đôi lúm đồng tiền ẩn hiện, vô cùng đáng yêu.
Tất nhiên, so với vẻ dịu dàng thanh lệ của Tần Thư Trăn thì vẫn kém hơn một chút.
Nhưng Lăng Dao rất hài lòng, chẳng hề thấy có gì không ổn — xinh đẹp như Tần Thư Trăn, ngược lại rất dễ rước họa vào thân.
Ví dụ như Cố Viễn Chi.
Kiếp trước nàng từng nghĩ, đã là nam nữ chính yêu nhau, chỉ cần vượt qua mấy tình tiết máu chó rối rắm kia, cuối cùng ở bên nhau cũng coi như viên mãn.
Đi lại một lần, nàng lại cảm thấy, Cố Viễn Chi tuyệt đối không phải lương phối.
Ít nhất, không xứng với tiểu sư muội dịu dàng chu đáo của nàng.
Nghĩ tới những gì Tần Thư Trăn từng phải trải qua trong nguyên tác, động tác của Lăng Dao bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn.
Đỡ Tần Thư Trăn đứng dậy, nàng an ủi: "Được rồi, qua chừng mười ngày nữa muội sẽ khỏe lại thôi, nghĩ lung tung làm gì?"
Tần Thư Trăn cười khổ: "Ban đầu cũng nói Phật tử sư thúc có thể cứu muội......" Kết quả vẫn là không cứu được.
Lăng Dao: "Công pháp của sư thúc xảy ra vấn đề mà...... Đợi tới Pháp Hoa Tự là ổn thôi."
Tần Thư Trăn vẫn lo lắng: "Hy vọng là vậy."
Lăng Dao đỡ nàng ra ngoài, thấy nàng vẫn còn ủ rũ, nàng liền tiện miệng kéo hai nam chính ra làm đề tài: "Muội thấy Cố Viễn Chi với Nam Thanh Duệ thế nào?"
Tần Thư Trăn ngạc nhiên: "Hai vị tiền bối lúc sáng ấy ạ?"
"Ừ."
Tần Thư Trăn nghĩ ngợi một lát: "Cố tiền bối nhiệt tình nghĩa hiệp, chỉ là tốt bụng mà làm hỏng việc. Còn Nam tiền bối thì muội không rõ lắm."
Lăng Dao nhướng mày: "Không thấy hai vị tiền bối ấy trông cũng khá à?"
Tần Thư Trăn: "Còn được." Dừng một chút, nàng liếc nhìn xung quanh, hạ giọng bổ sung, "Nhưng vẫn không bằng Phật tử sư thúc."
Lăng Dao phì một tiếng, bật cười.
Niềm vui ấy theo nàng suốt đường đi, cho đến khi tới viện tiếp khách của Phật tử.
Huyền Chân đã thay một bộ tăng bào xám cũ sờn, nghe thấy tiếng động, hắn dẫn theo một tiểu sa di mi thanh mục tú ra đón.
Kiếp trước Lăng Dao đã qua lại với hắn nhiều lần, quen rồi nên chẳng bận tâm, Tần Thư Trăn thì lại thụ sủng nhược kinh.
"Sao có thể để sư thúc ra đón được chứ? Ngài chỉ cần sai người nói một tiếng, chúng ta tự vào là được rồi."
Huyền Chân dựng một tay trước ngực, thu mày rũ mắt, khẽ cúi đầu: "A di đà phật, chỉ mấy bước chân thôi, thí chủ không cần bận lòng." Hắn đưa tay ra hiệu, mời các nàng vào trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!