Chương 37: Khổ cảnh cát vàng

Huyền Chân rất nhanh hiểu ra, thần sắc trầm trọng: "Trận này đã gia tốc thời gian."

Lăng Dao: "...... Hả?" Ý là sao?

Huyền Chân giải thích: "Với tu vi Kim Đan của ngươi, chỉ khi thời gian bị gia tốc lên gấp trăm lần, thân thể mới chịu ảnh hưởng." Còn tu vi của hắn quá cao, nên cảm nhận không rõ rệt.

Lăng Dao ngơ ngác: "Vậy, vậy sẽ thế nào?"

Bàn tay Huyền Chân vô thức siết chặt.

Lăng Dao đau quá khẽ kêu một tiếng.

Huyền Chân giật mình vội buông tay, lúng túng nói: "Xin, xin lỗi, bần tăng vô ý."

Lăng Dao xua tay: "Không sao đâu, ngài lo cho ta mà."

Huyền Chân: "......"

Lăng Dao lại hỏi: "Giờ phải làm sao?" Nàng lại l**m môi, thật thà nói, "Ta khát lắm rồi." Hơn nữa, càng nghĩ càng thấy khát.

Huyền Chân âm thầm siết chặt nắm tay, nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Ráng chịu thêm chút nữa, bần tăng sẽ mau chóng giải trận."

Lăng Dao cong mắt cười: "Ừm." Còn quay sang an ủi hắn, "Không vội đâu, dù sao ta cũng là tu sĩ Kim Đan, không chết ngay được."

Huyền Chân khẽ "ừ" một tiếng, quay người đi tiếp.

Lăng Dao theo sau, tò mò hỏi: "Sư thúc, đều là giải trận cả, vì sao nhất định phải di chuyển? Đứng yên một chỗ không được hả? Lúc nãy chúng ta chẳng phải cũng đứng yên chờ trận pháp khởi động à?"

Huyền Chân hơi cau mày, ánh mắt dò xét bốn phía, nhưng giọng trả lời nàng vẫn ôn hòa: "Loại trận pháp mô phỏng cảnh giới này thích động không thích tĩnh, nếu dừng lại bất động sẽ bị công kích, còn liên tục di chuyển thì có thể thuận theo biến hóa của trận pháp, từ đó tìm ra manh mối phá trận."

Lăng Dao tặc lưỡi: "Phức tạp ghê......"

Chân mày Huyền Chân giãn ra đôi chút: "Không vội, từ từ học rồi sẽ hiểu."

Lăng Dao gãi má: "Nhất định phải học sao?"

Huyền Chân: "Ngươi không thích?"

Lăng Dao làm vẻ mặt đau khổ: "Cảm giác khó quá, học không xuể...... Với lại ta luôn thấy mấy thứ trận pháp này chẳng có ích gì, ta thích học linh thảo đan dược hơn, ít ra còn chữa bệnh cứu người."

Huyền Chân dừng lại một chút, hạ giọng nói: "Người đời tu hành, đa phần vì trường sinh và sức mạnh...... Ngươi như vậy rất tốt."

Bị khen rồi? Lăng Dao vội xua tay: "Không phải đâu không phải đâu, ta không cao thượng như ngài nghĩ đâu." Nàng cân nhắc lời lẽ rồi nói tiếp, "Ta chỉ cảm thấy, chúng ta có nhiều thời gian như vậy, chỉ tu luyện thì chán lắm, đã học thì chi bằng học thứ gì đó có ý nghĩa. Theo cách nói của Phật gia các ngài, còn có thể tiêu trừ nghiệp chướng, chẳng phải rất tốt sao...... Nói cho cùng, ta cũng chỉ là ích kỷ thôi."

Trong đáy mắt Huyền Chân dâng lên chút mềm mại: "Đừng tự coi nhẹ mình, làm người ai cũng có tâm tư riêng, nhưng điều đó không hề mâu thuẫn với lương thiện." Thấy nàng có vẻ ngượng ngùng, hắn tinh tế chuyển đề tài, "Y dược cứu người dĩ nhiên rất tốt, nhưng trận pháp cũng có thể tìm hiểu đôi chút. Ví dụ như Tụ Linh Trận có thể giúp người bị thương hồi phục nhanh hơn, ví dụ như Uẩn Hỏa Trận có thể ức chế hàn độc......"

Hắn kiên nhẫn nêu ra mấy ví dụ về trận pháp giúp người, khiến Lăng Dao nghe mà mắt mở to tròn.

Nói được một lúc, Huyền Chân chợt nhận ra điều gì đó không ổn, bèn dừng lại, quay đầu nhìn nàng.

Lăng Dao cong cong mắt cười, nhìn hắn đầy kính phục: "Sư thúc, ngài biết nhiều thật đó!!"

Huyền Chân khựng lại, dời ánh mắt đi chỗ khác: "Sống lâu rồi, học được nhiều thứ hơn thôi." Nói, tiếp tục xem xét bốn phía.

"Vậy nói thêm nữa đi." Lăng Dao rất thích nghe hắn nói, nhưng ngày thường căn bản không có cơ hội, giờ chỉ hận không thể để Huyền Chân mở ngay một buổi giảng. Vì thế nàng mạnh miệng tuyên bố, "Ta xem còn thứ gì đáng học nữa, quay về ta học hết luôn."

Trong mắt Huyền Chân thoáng hiện ý cười, quả nhiên kiên nhẫn giảng cho nàng nghe những lĩnh vực thường học trong giới tu hành.

Vai trò của hai người lập tức đảo ngược, Lăng Dao vốn luôn luyên thuyên không ngừng, giờ trở thành người nghe, yên lặng theo sau, ngoài thỉnh thoảng hỏi đôi ba câu, phần lớn thời gian đều chăm chú lắng nghe hắn giải thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!