Chương 36: Chỉ vài câu công phu, vị “Huyền Chân” kia dường như đã không kiên nhẫn, lại lần nữa dịu dàng lên tiếng: “Lăng t

Đối diện ánh mắt mong chờ của Lăng Dao, Huyền Chân rũ mi, nói: "Âm dương song tướng, mỗi bên mỗi khác, vẫn phải để Lăng thí chủ tự mình cố gắng." Không đợi nàng mở miệng, hắn có phần vội vàng nói tiếp, "A di đà phật, Lăng thí chủ mau chóng vượt trận thì hơn, bần tăng không quấy rầy nữa."

Nói xong, hắn hành một lễ Phật bằng một tay, xoay người định đi sang bên cạnh chờ đợi.

Một loạt động tác trôi chảy liền mạch, nhưng Lăng Dao lại nhìn ra trong đó vài phần chạy trối chết.

Nàng mở to mắt: "Sư thúc, ngài có phải chột dạ rồi không?"

Huyền Chân khẽ loạng choạng một cái, rồi như không có chuyện gì xảy ra, bước thêm hai bước, quay lại nói: "Lăng thí nói đùa rồi." Nói xong, hắn hành lễ, trực tiếp ngồi xếp bằng tại chỗ, bày ra dáng vẻ chờ nàng vượt ải.

Lăng Dao "chậc chậc" hai tiếng: "Sư thúc không muốn nói thì cứ nói thẳng, ta lại không ép ngài."

Huyền Chân mày mắt nửa rũ: "Lăng thí chủ nói đùa."

Đáng yêu quá mức, Lăng Dao nhịn không được bật cười.

"Lăng thí chủ." "Huyền Chân" bên cạnh nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay nàng, "Bần tăng vừa rồi nói như vậy có ổn không? Có cần lặp lại ——"

"!"Lăng Dao lập tức quay đầu cắt lời hắn, "Ổn lắm rồi, nhưng mà, chúng ta đổi chủ đề khác đi."

"Huyền Chân" mỉm cười, thu tay về: "Được, đều nghe theo nàng."

Lăng Dao chột dạ liếc trộm Huyền Chân một cái, rồi mới nói: "Ngươi đừng chỉ nghe ta nói, ngươi nói xem, ngươi muốn làm gì."

"Huyền Chân" dịu giọng: "Bần tăng không có điều cầu mong, tùy Lăng thí chủ sai bảo."

Lăng Dao đau đầu: "Thế thì phiền thật, ta không thể cứ mắc kẹt ở đây mãi được......" Sư thúc đã qua ải rồi.

"Huyền Chân" khẽ nhíu mày, giọng mềm mỏng: "Đừng nhíu mày, vui vẻ lên, đó mới là nàng."

Trời ơi, tên Huyền Chân giả này biết trêu người ghê thật...... Lăng Dao theo bản năng quay đầu nhìn Huyền Chân thật, thấy hắn hai tay đặt trên gối, rũ mày nhắm mắt, trông như hoàn toàn không để ý tới bên này.

Trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác...... không dễ chịu.

Đó chính là Huyền Chân. Từ bi vì hoài, ôn hòa tự giữ, đối với tất cả mọi người đều như nhau. Nhưng cũng chính vì như nhau, mà lại tạo ra một khoảng cách rất rõ giữa Phật tử và người thường.

Có lẽ trong mắt Huyền Chân, ai ai cũng là nghiệp chướng cần độ hóa, vậy thì nói gì đến thân sơ, nói gì đến giao tình.

Có đôi lúc nàng thậm chí cảm thấy, Huyền Chân thực ra là người lạnh lòng tuyệt tình —— chỉ khi vô dục vô cầu, vô tâm vô ái, mới có thể coi chúng sinh bình đẳng, mới có thể đứng ở vị trí cao nhìn xuống mọi người như vậy?

Lăng Dao thu hồi ánh mắt, bỗng thấy "Huyền Chân" trước mặt cũng trở nên lạnh lẽo, vô vị.

Nàng chán nản nói: "Thôi vậy, ta qua không được cửa này thì cứ ở đây đi, giỏi thì nhốt ta cả đời."

Huyền Chân ngồi tĩnh tọa dường như muốn nói lại thôi, mí mắt hé mở, bên dưới là ánh nhìn chăm chú.

Cách đó hơn mười bước, "Huyền Chân" cùng tăng bào mỉm cười: "Đó là vinh hạnh của bần tăng." Hắn vươn tay, nhẹ đặt lên mu bàn tay Lăng Dao, khẽ nói, "Có thể cùng Dao Dao ở đây dài lâu bên nhau, chẳng phải rất đẹp sao?"

Lăng Dao: "!" Chết rồi, sư thúc còn ở bên cạnh nghe thấy đó!

Nàng bổ nhào tới, bịt miệng "Huyền Chân", nghiến răng thì thầm, "Đại ca à, ngươi là người xuất gia đó, đừng nói bừa!" Vừa nói, nàng vừa liếc mắt về phía Huyền Chân, sợ hắn nghe thấy sẽ cảm thấy bị mạo phạm, sẽ không vui.

Phát hiện người kia vẫn bất động như cũ, nàng lại càng thấy...... Khó chịu.

Bực bội thu hồi ánh mắt, đối diện với đôi mắt "Huyền Chân" đang gợn nét cười dịu dàng, nàng lại không nỡ nói nặng lời —— haizz, ai bảo mặt Phật tử quá có tính lừa gạt, mắng không nổi.

Còn Huyền Chân trông như đang tĩnh tọa, vạt áo tăng buông trên đầu gối đã bị nắm đến nhăn nhúm mấy nếp.

"Huyền Chân" giơ tay, phủ lên bàn tay mềm đang bịt miệng mình, kéo xuống, nắm trong lòng bàn tay, mỉm cười: "Dao Dao thật đáng yêu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!