Chỉ vài câu công phu, vị "Huyền Chân" kia dường như đã không kiên nhẫn, lại lần nữa dịu dàng lên tiếng: "Lăng thí chủ, nếu bần tăng có chỗ nào làm chưa đúng, không ngại cứ nói thẳng……" Vẻ mặt hắn trầm xuống, "Xin đừng lạnh nhạt với bần tăng."
Huyền Chân: "!"
Lăng Dao sợ đến mức lùi sát về phía sau bên hông Huyền Chân, miệng còn la oai oái: "Trời ơi trời ơi trời ơi! Hắn, hắn còn làm nũng kìa?! Má ơi, hù chết ta rồi!!"
Huyền Chân: "……"
Bên kia, "Lăng Dao" cũng không chịu thua, tiếp lời: "Sư thúc, sao chàng không để ý tới ta?" Nàng ta chu môi, đôi mắt hạnh dâng lên làn nước mờ mịt, "Có phải Tiểu Dao làm gì không tốt không?"
Tinh thần Huyền Chân khẽ chấn động, suýt nữa thì đáp lời.
Nhưng tay áo bỗng bị kéo mạnh.
Lăng Dao kích động la lên: "Đệt, cái biểu cảm đó là sao hả?! Ta từ bao giờ lại ghê tởm như vậy chứ?!"
Huyền Chân: "……"
Thấy hai kẻ giả kia lại sắp áp sát, Lăng Dao như mèo bị giẫm đuôi, túm chặt lấy cánh tay Huyền Chân mà lắc dữ dội: "A a a a sư thúc, giờ phải làm sao đây?!"
Hương thơm nhàn nhạt gần như không thể nhận ra phảng phất nơi chóp mũi, cùng với cảm giác bị nàng nắm chặt qua lớp y phục…… Huyền Chân thoáng thất thần, hạ giọng nói: "Ngươi đối phó với Huyền Chân, bần tăng đối phó với…… Lăng Dao."
Lăng Dao ngơ ra một nhịp, rồi mới kịp phản ứng: "Không phải chứ sư thúc, ngược rồi, ta làm sao đánh nổi ngài —— à không, đánh nổi bản sao của ngài? Ngài phải đánh chính mình chứ!"
Hai kẻ kia đã tiến đến cách bọn họ chưa đầy hai bước.
Huyền Chân do dự một chút, cánh tay khẽ dùng lực, kéo Lăng Dao lùi về sau mấy bước, trầm giọng nói: "Trận này một khi đã mở, đối thủ đã định, không đổi được nữa."
Lăng Dao bám chặt lấy tay hắn: "A a a a vậy ta đánh kiểu gì? Linh lực của ta còn bị áp chế mà!"
Huyền Chân nhìn "Lăng Dao" đối diện đang mang vẻ mặt tủi thân, hạ giọng nói: "Không cần đánh."
Lăng Dao: "?"
Huyền Chân nhẹ nhàng đẩy cánh tay nàng ra, giọng càng thấp hơn: "Yên tâm, hắn sẽ không ra tay với ngươi."
Lăng Dao: "?" Nàng bị đẩy tới đứng đối diện "Huyền Chân". Thấy đối phương quả nhiên chỉ đứng yên không động thủ, nàng hơi thả lỏng, nhưng ánh mắt vẫn không dám rời đi nửa khắc, "Nếu không phải đánh nhau, vậy bọn họ xuất hiện làm gì? Với lại không đánh thì ta vượt ải kiểu gì?!"
Trong đôi mắt sâu thẳm của Huyền Chân, có một tầng ôn hòa mà Lăng Dao không nhìn thấy. Hắn nói: "Lăng thí chủ thông tuệ như vậy, nhất định sẽ nghĩ ra cách."
Lăng Dao: "……" Câu này khác gì không nói đâu?! Chưa kịp lên tiếng, khóe mắt nàng đã thấy Huyền Chân vén áo ngồi xuống.
Nàng lập tức kêu lên, "Sư thúc, ngài làm gì vậy?!"
Huyền Chân không để ý tới nàng, hai tay hợp thập, bắt đầu tụng kinh: "Bồ Tát Quán Tự Tại khi tu hành sâu xa pháp Bát Nhã Ba La Mật Đa……"
Lăng Dao: "……"
"Huyền Chân" trước mặt nàng lại tiến thêm một bước, ôn hòa nói, "Phía trước có một ngôi chùa nhỏ, hương khói không thịnh, nhưng phong cảnh trong chùa rất đẹp, có lẽ chúng ta có thể cùng nhau tới thưởng ngoạn?"
Lăng Dao: "……" Không những không đánh nhau, còn rủ nàng đi ngắm cảnh?
Vị "Huyền Chân" này dựng một tay trước ngực, rũ mắt nhìn nàng, thần sắc ôn nhu đến mức quỷ dị……
Lăng Dao nuốt khan một cái, dè dặt hỏi, "Ta không muốn đi, hay là chúng ta ngồi đây trò chuyện một chút?"
"Huyền Chân" mỉm cười nhàn nhạt: "Bần tăng xin nghe theo."
Đệch! Lăng Dao ôm ngực đang đập thình thịch, nửa ngày mới hoàn hồn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!