Trong nguyên tác, đúng là bọn họ đã gặp phải một đợt lớn yêu thú nhập ma ở khu vực Thập Vạn Đại Sơn.
Đám yêu thú này không chỉ đông đảo, chủng loại hỗn tạp, mà tu vi phần lớn còn trên Trúc Cơ, thậm chí Kim Đan.
Dù Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ có thực lực cao đến đâu, đối mặt với số lượng yêu thú như vậy cũng buộc phải tránh mũi nhọn, huống chi còn phải bảo vệ Lăng Dao và Tần Thư Trăn, hai người gần như không có năng lực chiến đấu.
Thế nên bốn người vừa đánh vừa rút lui, trong lúc hỗn loạn, bọn họ bị yêu thú dồn sâu vào bụng Thập Vạn Đại Sơn, rồi rơi xuống vách núi.
Đúng vậy, chính là tình tiết máu chó rơi vực mà chỉ có nam nữ chính rơi xuống.
Nghĩ đến đoạn cốt truyện này, Lăng Dao suýt nữa tự cho mình một cái tát thật mạnh.
Trong mọi tiểu thuyết cẩu huyết, rơi vực là tình tiết không thể thiếu, đã rơi vực thì chắc chắn không chết. Mà nam nữ chính sau khi mở khóa, trong khoảng thời gian ở riêng ấy, thế nào cũng không thiếu những màn thân mật.
Đúng rồi, Tần Thư Trăn chính là mang thai trong đoạn cốt truyện này.
Dù hiện tại quan hệ nam nữ chính không còn như kiếp trước, Tần Thư Trăn cũng chưa hiến thân giải độc…… Nhưng nếu để hai người ở chung ngày ngày, lỡ đâu lại cọ xát nảy lửa thì sao?
Đệt, vậy chẳng phải nàng vui mừng uổng công rồi à?
Chưa kể, nam chính với thân phận con cưng của Thiên Đạo, còn nhân dịp này thu hoạch cả đống pháp khí thượng phẩm và thiên tài địa bảo……
Nàng không muốn tiện nghi cho nam chính chút nào.
Trong khoảnh khắc suy nghĩ hỗn loạn ấy, cả nhóm lại vượt qua thêm một ngọn núi.
Lúc này, Cố Viễn Chi dẫn đầu mở đường, một tay còn đỡ lấy Tần Thư Trăn, sợ nàng tu vi thấp không theo kịp, Nam Thanh Duệ đi song song với Lăng Dao, còn Huyền Chân ở phía sau chặn hậu.
Lăng Dao giật mình.
Sao lại có thêm Huyền Chân mà đội hình vẫn gần như chẳng khác gì kiếp trước? Huyền Chân mạnh, chặn hậu là chuyện bình thường, nhưng vì sao người dẫn đầu vẫn là Cố Viễn Chi?
Lăng Dao quay đầu nhìn Huyền Chân lần nữa.
Hắn nhẹ như cánh lau, rơi lại phía sau đội ngũ tựa như dạo bước trong sân, mỗi lần vung nhẹ tay áo rộng, lập tức có mấy con yêu thú r*n r* bay ngược ra ngoài. Thế nhưng, những yêu thú đuổi kịp tới đây, gần như toàn là Kim Đan kỳ, hoặc chí ít cũng cận Kim Đan kỳ.
Tu vi hiện tại của nam chính đã tụt xuống Kim Đan trung kỳ, nếu thật sự đối đầu chính diện với những yêu thú này, e rằng…… Tên này chẳng lẽ sợ chết, nên cố tình chạy lên trước mở đường?
Càng nghĩ, Lăng Dao càng thấy rất có khả năng.
Nhưng nam chính là con cưng của thiên đạo, còn nàng thì không, nàng không thể ngăn cản hắn, khoan đã, nàng không ngăn được hắn nhưng nàng có thể dùng cái mạng nữ phụ xui xẻo của mình…… Thử một phen?
Nghĩ là làm, Lăng Dao dồn lực dưới chân, lao nhanh tới bên Tần Thư Trăn, đỡ lấy cánh tay phải của nàng, lớn tiếng nói: "Cố đại ca, vết thương của huynh còn chưa khỏi, để ta dìu Thư Trăn, huynh ra phía sau giúp sư thúc đi."
Cố Viễn Chi hơi sững người, rồi như đầy lo lắng: "Ánh trăng mờ mịt, cây cối rậm rạp, lỡ đâu có yêu thú mai phục, muội không đối phó nổi đâu…… Thuật pháp và thân pháp của muội cũng chưa thuần thục, vẫn nên để ta chăm sóc Thư Trăn thì hơn."
Tần Thư Trăn cũng vội khuyên theo: "Sư tỷ, tỷ đừng miễn cưỡng ——"
Lăng Dao giả vờ tức giận, cắt ngang lời nàng: "Chẳng lẽ Cố đại ca có thể theo chúng ta cả đời à? Hay là Cố đại ca không muốn chúng ta được rèn luyện?"
Cố Viễn Chi: "……"
Tần Thư Trăn: "……"
Lăng Dao nhân cơ hội kéo mạnh Tần Thư Trăn lao lên phía trước, Tần Thư Trăn mím môi, gắng gượng bám theo.
Cố Viễn Chi sợ làm Tần Thư Trăn bị thương, đành buông tay rồi lùi lại hai bước, không nhanh không chậm theo sát phía sau.
Lăng Dao cố sức thúc giục chân khí trong cơ thể, lại còn phải kéo theo Tần Thư Trăn, khổ sở không sao kể xiết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!