Chương 29: Thập Vạn Đại Sơn

Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ còn có thể có ý kiến gì nữa đây?

Không nghe thấy lời phản đối nào, Huyền Chân hài lòng thu chân lại, tay trái chắp ra sau lưng, thong thả bước về bên đống lửa, ung dung vén áo ngồi xuống.

Ngồi yên rồi, hắn ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt rơi trên gương mặt có biểu cảm phức tạp của Lăng Dao, vẻ mặt vẫn điềm đạm như thường ngày, giọng nói cũng ôn hòa vô cùng: "Lăng thí chủ, Tần thí chủ, đêm khuya sương lạnh, dù có tu vi hộ thể, cô nương gia cũng không nên để nhiễm hàn...... Qua đây sưởi lửa đi."

So với dáng vẻ điên cuồng đánh người ban nãy, sự ôn hòa lúc này lại càng khiến người ta rợn tóc gáy hơn.

Tần Thư Trăn rụt cổ, nép sát về sau lưng Lăng Dao.

Trong lòng Lăng Dao vô cùng phức tạp.

Nàng sợ chết.

Nàng chỉ là người bình thường, chết một lần rồi, dũng khí và huyết tính đã bị mài mòn sạch sẽ.

Có thể lại cùng Tần Thư Trăn ra ngoài là vì sư phụ dặn dò, cũng vì tình nghĩa ngày đêm chung sống nơi Từ Tâm Cốc.

Ở thế giới này, nàng đơn độc một mình, ngoài sư phụ nàng kính trọng đôi phần, thì chỉ có Tần Thư Trăn và Huyền Chân được xem là bạn.

Giờ xem ra, Tần Thư Trăn nhất định không thoát khỏi cốt truyện, nàng bất lực không thể xoay chuyển, cũng chẳng muốn nhúng tay thêm.

Sư phụ ở Từ Tâm Cốc thì an ổn, không cần nàng lo lắng.

Vậy chỉ còn lại Huyền Chân.

Nhớ lại kiếp trước, chính tiếng tụng kinh trầm ổn bình hòa của hắn đã giúp nàng vượt qua quãng thời gian đau đớn nhất...... Cho dù nàng biết, đó chỉ là ảo giác sinh ra trong lúc tuyệt vọng tột cùng ......

Lăng Dao nghiến răng.

Chết thì chết vậy. Nếu không xuyên đến đây, nàng đã chết từ lâu rồi, hiện tại toàn là những ngày nhặt lại được, nếu Huyền Chân thật sự phát điên, e rằng nàng cũng có thể chết rất nhanh, chẳng phải chịu đớn đau bao nhiêu......

Nghĩ đến đó, nàng hít sâu một hơi, kéo Tần Thư Trăn sải bước quay lại bên đống lửa, bịch một cái ngồi xuống cạnh Huyền Chân.

Tần Thư Trăn định kéo nàng ra xa thêm chút nữa, nhưng nàng trở tay giật ra, rồi thò tay vào túi trữ vật.

"Sư thúc." Lăng Dao lại lấy Thanh Tâm Đan ra, đổ một viên vào lòng bàn tay, đưa tới trước mặt hắn, nói, "Ta lén nếm thử rồi, viên đan này ăn cũng khá ngon, sư thúc ăn một viên nhé?"

Ánh mắt Huyền Chân rơi xuống lòng bàn tay nàng, lướt qua viên đan nhỏ cỡ hạt đậu đỏ, rồi chậm rãi dời sang những ngón tay thon dài khép lại, cong nhẹ, trắng trẻo như măng non.

Ánh nhìn ấy chậm rãi đến lạ thường, từng tấc từng tấc lướt qua, tựa như đang dùng ánh mắt...... l**m láp ——

Lăng Dao thấy không thoải mái, khẽ cử động ngón tay. Khụ, chắc là nàng nhìn nhầm thôi nhỉ? Huyền Chân sao có thể......

Một bàn tay to rộng, lớn hơn bàn tay nàng gấp đôi, đột ngột xuất hiện bên cạnh tay nàng.

Lăng Dao sững người một chút.

"Nếu vậy, đa tạ Lăng thí chủ." Giọng nói ôn hòa trong trẻo vang lên.

Lăng Dao lập tức vứt sạch những suy nghĩ lung tung trong đầu, vui vẻ đặt viên đan trong tay mình lên tay hắn.

Rìa lòng bàn tay khẽ khàng lướt qua làn da ấm nóng.

Huyền Chân lập tức thu tay về, chẳng buồn nhìn nàng, giơ tay ngửa đầu, nuốt viên đan xuống.

Lăng Dao nhìn sang, vừa khéo thấy yết hầu hắn khẽ trượt một cái ——

Quá, quá là gợi cảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!