Ba vị đại lão đều không coi đám yêu thú kia ra gì, Lăng Dao và Tần Thư Trăn tự nhiên cũng không khẩn trương.
Vấn đề là, hiện tại Tần Thư Trăn và hai người kia muốn đi đánh yêu thú, còn Lăng Dao và Nam Thanh Duệ lại muốn đi rửa tôm.
Ánh mắt bốn người cùng lúc đổ dồn về phía Huyền Chânn.
Huyền Chân trầm mặc giây lát, rồi nói: "Chi bằng, dẫn đám yêu thú đến gần nguồn nước."
Như vậy, không ai bị chậm trễ việc gì.
Mọi người đều vui vẻ đồng ý.
Cố Viễn Chi đi trước dẫn dụ yêu thú, Huyền Chân cùng ba người còn lại tiếp tục tiến về phía có nước.
Chẳng bao lâu, mấy người đã tới bên một con suối trong núi.
Nam Thanh Duệ dọn ra một khoảng đất trống bên bờ suối, Cố Viễn Chi dẫn yêu thú tới, nhốt chúng trong kết giới.
Đám yêu thú này cao chừng nửa người, hơn mười con tụ lại trông có vẻ hung hăng. Nhưng thực chất chúng nhát gan, hành động chậm chạp, bị Cố Viễn Chi khống chế trong kết giới, cũng chỉ run rẩy thi triển mấy pháp thuật hệ nước mềm nhũn, chẳng mấy uy lực.
Tần Thư Trăn thấy vậy có phần không đành lòng, bèn bảo Cố Viễn Chi thả bớt phần lớn yêu thú, chỉ giữ lại hai con cho nàng luyện tay.
Cố Viễn Chi đương nhiên không phản đối.
Thế là Tần Thư Trăn lấy ra con dao ngắn đặc chế của Từ Tâm Cốc, điều khiển đoản chủy công kích yêu thú.
Lăng Dao liếc nhìn vài lần nhưng không hứng thú, quay lại tiếp tục rửa tôm, làm gia vị và đồ ăn kèm.
Nam Thanh Duệ phe phẩy quạt đứng bên cạnh nàng, nhiệt tình tường thuật trực tiếp.
"Ê, chiêu vừa rồi của Thư Trăn chậm mất rồi, nếu nhanh hơn chút nữa, chân trước của yêu thú đã bị chém đứt, sức chiến đấu giảm hẳn."
"Thủy cầu thuật của yêu thú tuy uy lực nhỏ, nhưng cũng phải tập né tránh đối kháng, lỡ sau này gặp đối thủ ném thuật pháp có hậu chiêu hoặc kèm độc thì sao?"
"Né đẹp lắm! Công kích của y tu Từ Tâm Cốc tuy yếu, nhưng thân pháp quả thật không tệ......"
Lăng Dao vừa rửa vừa "ừm ừm" phụ họa.
Một đứng một ngồi, nam xinh nữ đẹp, trông vô cùng hài hòa.
Huyền Chân một tay cầm Phật châu, một tay chắp sau lưng, lặng lẽ đứng cách đó hơn mười bước, gió đêm thổi qua, tăng bào khẽ lay động.
Bàn tay vốn luôn không ngừng lần tràng hạt, lúc này lại ấn chặt lên sợi tơ linh nhện nối các hạt, bất động hồi lâu.
[ Khựa khựa khựa, thực lực của tên lừa trọc lại giảm rồi.]
[ Chân nguyên đều dùng để áp chế ma khí ma hồn, không tụt mới lạ.]
[ Ôi trời ơi, bao giờ hắn nhập ma đây, ta sắp nghẹn chết rồi! ]
[ Sắp rồi sắp rồi, ngay cả tụng Thanh Tâm Chú trong thức hải cũng sắp không áp nổi nữa.]
[ Tình quan khó vượt, tên lừa trọc này e là sẽ......]
Cố Viễn Chi đang hộ vệ Tần Thư Trăn dường như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Chân.
Biến cố đột ngột xảy ra, vài đạo bóng đen bất ngờ từ rừng lao vọt ra, nhắm thẳng Tần Thư Trăn là người gần nhất mà bổ tới.
Cố Viễn Chi vội quay đầu, trường kiếm ra khỏi vỏ ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!