Lăng Dao chỉ thấy hoa mắt một cái, Tần Thư Trăn đã bị bóp cổ nhấc bổng lên, nàng giật mình kinh hãi, lập tức lao tới, vừa kéo cánh tay Huyền Chân vừa thét lên: "Sư thúc làm gì vậy!?"
Nhưng Huyền Chân cao hơn nàng không chỉ một cái đầu, cánh tay giơ cao, Lăng Dao căn bản không với tới bàn tay hắn.
Tần Thư Trăn bị nhấc khỏi mặt đất, liều mạng cào cấu bàn tay to đang siết cổ mình, nhưng hoàn toàn vô ích. Gương mặt nàng đỏ bừng, mắt đã bắt đầu trợn trắng ——
Lăng Dao hoảng loạn, bật nhảy lên, ôm chặt cánh tay Huyền Chân, cắn mạnh xuống qua lớp tăng bào!
Răng trắng ngập vào thịt.
Những tiếng thì thầm hỗn loạn trong đầu bỗng như nước lũ rút đi trong khoảnh khắc, một mùi hương thanh khiết, xa vắng tràn vào thần hồn...... Huyền Chân chấn động toàn thân, ánh đỏ trong mắt nhanh chóng tan biến.
Đến khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, hắn lập tức buông Tần Thư Trăn, hất Lăng Dao ra, liên tiếp lùi gấp mấy bước, lồng ngực phập phồng dữ dội, như thể vừa chịu một k*ch th*ch cực lớn.
Lăng Dao và Tần Thư Trăn tức thì ngã chồng lên nhau.
Cánh tay Lăng Dao còn đang bị thương, cú ngã này khiến nàng đau đến nhe răng trợn mắt.
Tần Thư Trăn thì vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử, ôm cổ hớp không khí, ho sặc sụa.
Lăng Dao lập tức quên cả bản thân, vội vàng bò dậy đỡ nàng, lo lắng hỏi: "Thế nào rồi? Có bị thương không?"
Tần Thư Trăn lắc đầu, dựa vào lòng nàng, môi tím tái, tay chân run rẩy, cả người mềm nhũn như bún.
Là trạng thái thiếu oxy.
Lăng Dao nhanh chóng kiểm tra cổ nàng, lập tức thấy một vòng vết đỏ hằn rõ, có thể thấy Huyền Chân thật sự đã ra tay rất nặng...... Nếu không phải Tần Thư Trăn là tu sĩ Trúc Cơ, chỉ cú bóp ấy thôi e rằng đã mất mạng.
Lăng Dao âm thầm rùng mình, ngẩng đầu nhìn Huyền Chân đứng cách đó mấy bước, đối diện một gương mặt tuấn tú mang vẻ mờ mịt.
Đôi mắt sâu nửa khép đã hoàn toàn khôi phục, ánh đỏ ban nãy dường như chỉ là ảo giác của nàng.
Nàng theo bản năng gọi một tiếng: "Sư thúc?"
Huyền Chân khẽ run lên gần như không thể nhận ra, chậm rãi ngẩng mắt, đôi mắt sâu vốn như giếng cổ phẳng lặng dường như chất chứa rất nhiều cảm xúc, nhưng nhìn kỹ lại, lại trống rỗng chẳng có gì.
Lăng Dao sững sờ, dè dặt lên tiếng: "Sư thúc, ngài sao vậy?"
Huyền Chân chậm rãi nâng tay phải lên.
Lăng Dao theo phản xạ cảnh giác nhìn chằm chằm.
Huyền Chân dường như không hề để ý, tay phải khép thành chưởng, dựng trước ngực, hơi cúi đầu, nói: "Vừa rồi bần tăng bị công pháp phản phệ, xuất hiện dấu hiệu nhập ma, mất kiểm soát mà làm bị thương người khác, mong hai vị thí chủ lượng thứ."
Dung mạo trầm tĩnh, giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn không còn vẻ điên cuồng bóp cổ người ban nãy.
Tần Thư Trăn vẫn còn suy yếu, chỉ cảnh giác nhìn hắn.
Lăng Dao cũng kinh ngạc không thôi, vô thức lặp lại: "Công pháp phản phệ, xuất hiện dấu hiệu nhập ma?" Dừng một chút, nàng kinh hãi, "Sư thúc, ngài luyện công tẩu hỏa nhập ma rồi sao?"
Huyền Chân rũ mắt: "...... Phải."
Lăng Dao và Tần Thư Trăn nhìn nhau, người sau vẫn đề phòng, còn người trước thì đã thả lỏng không ít.
Nàng nghĩ ngợi rồi hỏi: "Sư thúc, lúc phát tác...... Có dấu hiệu báo trước không? Vừa rồi dọa chết bọn ta rồi."
Huyền Chân trầm mặc chốc lát, đáp: "Vừa rồi vận khí quá gấp, sau khi chém giết yêu thú lại đột ngột thấy máu."
Lăng Dao tin ngay. Nàng lo lắng không thôi: "Trời ơi, vậy sau này phải làm sao? Có chữa được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!