Chương 22: Bị thương ngoài ý muốn

Dù thế nào đi nữa, hàn độc của Tần Thư Trăn cũng phải chữa.

Vì vậy, mấy người liền ở lại Pháp Hoa Tự.

Pháp Hoa Tự diện tích rộng lớn, lại thường xuyên đón tiếp tu sĩ từ khắp nơi đến tham Phật luận đạo, chỉ riêng khu khách viện đã có hơn trăm tòa.

Nhờ phúc của Huyền Chân, chỗ ở của mấy người được sắp xếp khá trung tâm, đi tới bất kỳ nơi nào trong Pháp Hoa Tự cũng vô cùng thuận tiện, Thích Chân thiền sư còn đặc biệt dặn dò mấy tiểu sa di dẫn bọn họ đi tham quan, lễ Phật khắp nơi.

Đợi bốn người kia rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai sư huynh đệ, Thích Chân thu lại nụ cười, nhìn sang Huyền Chân.

"Đệ nói thật cho ta biết đi." Sắc mặt ông hơi trầm xuống, "Tu vi của đệ rốt cuộc là như thế nào?"

Huyền Chân tránh né vấn đề, nói: "Không sao, sư huynh không cần lo lắng."

Thính Chân nhíu mày, trực tiếp đưa tay chộp lấy mạch môn của hắn.

Tay Huyền Chân khẽ động, cuối cùng vẫn không né tránh.

Thính Chân tập trung tinh thần dò xét cẩn thận. Một lúc sau, sắc mặt ông biến đổi lớn, kinh hãi thốt lên: "Sao đệ lại ——?"

Huyền Chân rũ mắt, im lặng.

Thính Chân nửa nghi nửa sợ: "Ta cứ tưởng đệ tẩu hỏa nhập ma... Đệ, đệ đã hấp thu ma hồn sao?"

Huyền Chân: "...... Phải."

Tim Thính Chân trĩu xuống: "Bao nhiêu?"

Huyền Chân im lặng không đáp.

Thính Chân thở sâu, hỏi: "Đệ lấy đâu ra nhiều ma hồn như vậy?"

Huyền Chân khẽ nói ra một cái tên.

Thính Chân toàn thân chấn động, định lực tu luyện mấy trăm năm trong nháy mắt tan thành mây khói. Ông nghiêm giọng quát mắng: "Người đời gọi đệ một tiếng Phật tử, đệ liền thật sự coi mình là Bồ Tát rồi sao? độ chúng sinh, cứu đời cứu người? Đệ tu thiền niệm Phật là để làm anh hùng ư?"

Huyền Chân chắp tay, cúi đầu thấp giọng: "Danh xưng Phật tử vốn chỉ là hư danh thế gian ban tặng, sư đệ không dám có ý nghĩ ấy."

"Vậy thì vì sao đệ lại làm như thế?

Huyền Chân cúi mắt, không nói.

Thính Chân tức đến lồng ngực phập phồng, liên tục niệm mấy tiếng "A di đà phật" mới đè nén được cảm xúc, nói: "Tu vi của đệ có cao đến đâu cũng không lấp nổi cái hố này, còn không mau mau thả chúng ra, may ra còn giữ được chút tu vi và thần trí."

Thần sắc Huyền Chân vẫn bình hòa điềm đạm: "Những ma hồn này đã dung hợp vào thần hồn của đệ, không còn khả năng tách rời. Nếu cưỡng ép tách ra, đệ cũng sẽ thần hồn tiêu tán."

Thính Chân: "......" Ông thất thần ngồi xuống, gương mặt đã nhuốm sương bạc dường như trong khoảnh khắc già đi vài phần, "Sao đệ lại hồ đồ đến thế? Đệ làm như vậy, sau này ta biết ăn nói thế nào với sư phụ......"

Huyền Chân chắp tay: "A di đà phật...... Nhân quả trần thế, đều có định số. Đây là mệnh số của Huyền Chân, sư huynh không cần bận lòng."

Thính Chân nhìn hắn với ánh mắt phức tạp: "Sao đệ lại hồ đồ đến vậy...... Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"

Huyền Chân im lặng.

Thính Chân thở dài, không truy hỏi thêm, chỉ hỏi: "Vậy sau này đệ tính thế nào? Đám ma hồn đó xử lý ra sao?" Ông ngập ngừng muốn nói lại thôi, "Chẳng lẽ cuối cùng chỉ còn cách......"

Huyền Chân nói nhỏ: "...... Kế hoạch do người, thành bại do trời định." Ngừng một lát, rồi như để trấn an ông, hắn bổ sung, "Vài ngày nữa đệ sẽ đến Từ Tâm Cốc một chuyến, xem có cách nào áp chế được không."

Thính Chân vừa nghe liền liên tục gật đầu: "Đúng đúng, Từ Tâm Cốc có rất nhiều thánh thủ, biết đâu có thể tránh được...... Hơn nữa, trong chùa có rất nhiều cổ tịch, ta sẽ bảo các sư đệ cùng tra cứu, biết đâu tìm ra được một hai biện pháp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!