Chương 2: Gặp gỡ ở thiền phòng

Ăn no uống đủ, lại thuận lợi gặp lại bạn cũ kiếp trước, Lăng Dao thỏa mãn ngủ một giấc ngon lành.

Vừa tỉnh dậy, nàng tinh thần phấn chấn lao thẳng sang phòng tiểu sư muội bên cạnh.

Cuộc sống trong chùa tẻ nhạt lại buồn chán, tiểu sư muội Tần Thư Trăn lại trúng hàn độc, không chỉ tu vi bị áp chế mà thân thể cũng cực kỳ yếu ớt, ngoài đi dạo quanh chùa, nghe tụng kinh ra thì chẳng làm được gì khác.

Khi Lăng Dao bước vào, Tần Thư Trăn đang ngồi bên cửa sổ ngẩn người.

Váy dài trắng tinh, tóc đen như quạ, mỹ nhân cài trâm ngọc, búi tóc vén hờ, mày liễu khẽ cau, nghiêng người tựa vào cửa sổ.

Dù đã quen nhìn gương mặt này, Lăng Dao vẫn không kìm được mà thất thần trong chốc lát —— bảo sao làm nữ chính được, gương mặt này, là đàn ông thì ai mà không thích chứ!!

Không sai, Tần Thư Trăn chính là nữ chính của thế giới này, cũng là nữ chính trong quyển sách mang tên《 Tình yêu của con cưng của Thiên Đạo》.

Còn Lăng Dao, chỉ là một linh hồn dị giới vô tình xông vào.

Sau khi thức trắng đêm đọc xong《 Tình yêu của con cưng của Thiên Đạo》, nàng xuyên vào sách, trở thành sư tỷ trùng tên của nữ chính.

Nàng không biết vì sao mình lại xuất hiện ở đây, cũng giống như không hiểu vì sao đã chết một lần, lại quay về đúng thời điểm bắt đầu của cốt truyện.

Nếu không thể thoát khỏi thế giới này, vậy thì chỉ còn cách tự tay thay đổi cốt truyện.

Bước đầu tiên, bắt đầu từ bộ trang phục quá mức nhạt nhòa của Tần Thư Trăn!

Lăng Dao ổn định tinh thần, cố ý bước mạnh về phía trước.

Tần Thư Trăn quay đầu, nở nụ cười dịu dàng: "Sư tỷ, hôm nay sao dậy sớm vậy?"

Lăng Dao lại lần nữa bị nụ cười mỹ nhân làm cho choáng váng, ngơ mất hai giây mới lên tiếng: "Muội sao lại mặc giản dị thế này nữa?"

Có lẽ vì đang ở chùa, nên mấy ngày nay váy áo của Tần Thư Trăn đều thiên về nhạt màu.

Tần Thư Trăn cúi đầu, nhấc nhẹ vạt váy, để lộ bức họa sen nước nhạt màu vẽ theo lối thủy mặc, cùng lúc đó, một miếng ngọc bội cá sen chạm rỗng bằng bạch ngọc cũng khẽ đung đưa giữa không trung.

Nàng hơi thiếu tự tin hỏi: "Giản dị lắm sao? Muội thấy cũng ổn mà."

Quả thật là ổn. Nhưng mà...... Muốn xinh thì phải mặc đồ tang, bộ váy trắng nhã nhặn này phối với dung mạo của Tần Thư Trăn, thật sự quá hợp gu nam chính.

Lại còn cộng thêm hai món trang sức trùng hợp đến mức như được số mệnh sắp đặt.

Như vậy thì không được.

Đã quyết thay đổi cốt truyện, thì phải bắt tay từ căn nguyên, b*p ch*t tình cảm nam nữ chính ngay từ trong trứng nước!

Lăng Dao mặt không đổi sắc: "Chúng ta đến đây là cầu y, đâu phải đến lễ Phật. Tiểu sư muội nhà ta xinh xắn, tuổi còn nhỏ, đương nhiên phải mặc đồ tươi tắn rực rỡ một chút chứ."

Tần Thư Trăn hơi lúng túng: "Sư tỷ, tỷ đừng trêu muội nữa mà."

"Ta có trêu đâu, toàn nói thật đấy!" Lăng Dao lách người lại gần, thò tay vào túi trữ vật của nàng bắt đầu lục lọi, "Sáng sớm mắt trái ta giật liên hồi, chắc chắn có chuyện tốt, biết đâu lát nữa Phật tử hôm nay xuất quan, chúng ta mau thay bộ đồ sáng sủa một chút."

Tần Thư Trăn bật cười bất đắc dĩ: "Mí mắt giật đâu liên quan gì đến Phật tử tiền bối chứ ——"

"Bộ này đi!" Lăng Dao lôi ra một bộ váy áo màu ráng hồng sậm.

Ráng đỏ lúc bình minh hoàng hôn, sắc đỏ nhạt rực rỡ, tươi tắn mềm mại, vừa nhìn thôi đã thấy hoạt bát.

Quan trọng nhất là hôm nay mồng một, tăng nhân phải lễ tụng, phần lớn đều mặc hải thanh màu vàng, đến lúc đó Tần Thư Trăn đứng lẫn vào đám đông sẽ không quá nổi bật.

Tần Thư Trăn hơi mở to mắt: "Tỷ nói thật sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!