Chương 19: Công pháp mất khống chế

Pháp khí thiền trượng bay ổn định, trong trận pháp, nắng ấm dịu dàng, gió nhẹ phơ phất, vừa dễ chịu vừa an nhàn.

Mấy người kẻ thì tọa thiền, kẻ thì nhắm mắt dưỡng thần, thời gian trôi qua rất nhanh.

Lăng Dao cảm giác mình chỉ vừa chợp mắt một lát, mở ra đã thấy khắp trời ánh chiều rực rỡ.

Liếc mắt nhìn, Huyền Chân vẫn giữ nguyên tư thế buổi sáng, dường như ngay cả vạt áo cũng chưa hề xê dịch, chỉ có Phật châu dây đằng ngô ở đầu ngón tay vẫn từng hạt từng hạt trượt qua.

Lăng Dao thầm nghĩ, Phật tu quả thật không phải ai cũng làm được, riêng cái công phu nhập định này thôi, e rằng chưa kịp Trúc Cơ đã bị lệch xương chậu, thoát vị đĩa đệm, chân vòng kiềng......

Tu sĩ Luyện Khí kỳ chắc không cải thiện được kết cấu xương cốt, vậy mấy tăng nhân Phật tu mới nhập môn có phải đều mắc mấy tật đó không?

Tưởng tượng một đám hòa thượng trọc đầu vừa đi vừa ôm lưng khụy gối, Lăng Dao liền không nhịn được cười trộm.

Nàng mải miết bay bổng, không hề hay biết ánh mắt mình vẫn luôn hướng về phía Huyền Chân —— dù tầm nhìn rời rạc, chẳng có tiêu điểm.

Nhịp lần của Phật châu loạn đi một nhịp, rồi lập tức trở lại bình thường.

Nam Thanh Duệ nghi hoặc mở mắt, đảo nhìn bốn phía, rồi chạm phải đôi mắt sâu thẳm phẳng lặng như giếng cổ của Huyền Chân.

Nam Thanh Duệ hiểu ra, chủ động lên tiếng: "Thiền sư cũng cảm nhận được rồi sao?"

Huyền Chân khẽ gật đầu.

Cố Viễn Chi ở bên cạnh cũng lên tiếng: "Là có thứ gì đó vừa lướt qua à?"

Nam Thanh Duệ tỏa thần thức dò xét bốn phía mà vẫn không tìm thấy dấu vết, hơi nhíu mày: "Tốc độ dường như rất nhanh."

Huyền Chân dựng tay hành lễ: "A di đà phật, vạn vật đều có linh, nếu thứ ấy không mang ý hại người, chúng ta cũng không cần để tâm."

Cố Viễn Chi khựng lại một chút rồi mỉm cười đáp: "Thiền sư nói chí phải."

Nam Thanh Duệ cũng gật đầu, không nhắc thêm nữa.

Lăng Dao ngơ ngác nghe xong cuộc đối thoại của bọn họ, hỏi: "Mấy người đang nói gì vậy?"

Ba người còn lại: "......"

Nam Thanh Duệ không nhịn được bật cười, hỏi nàng: "Thư Trăn tu vi bị áp chế thì còn nói được, chứ cô dù sao cũng là Kim Đan kỳ, vừa rồi chẳng lẽ không cảm thấy gì sao?"

Lăng Dao cẩn thận nhớ lại một lượt, xác nhận đúng là không phát hiện gì bất thường, bèn thành thật đáp: "Không có mà."

Nam Thanh Duệ bất lực lắc đầu, thở dài: "Cô quả thật vẫn còn rất nhiều thứ phải học đấy......"

Lăng Dao lý lẽ đầy mình: "Sợ gì chứ, ta ít nhất còn sống thêm được ba trăm năm nữa cơ mà."

Nam Thanh Duệ cạn lời, bật cười, giọng mang theo vài phần thân mật: "Nha đầu này......"

Lăng Dao bị hai chữ "nha đầu" ấy làm nổi da gà, theo phản xạ rùng mình một cái.

Tần Thư Trăn đang nằm nghiêng trên đùi nàng mơ màng mở mắt: "Sư tỷ?"

Sự chú ý của Lăng Dao lập tức bị kéo đi.

Cố Viễn Chi cũng vội vàng nhìn sang, quan tâm hỏi: "Thư Trăn tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào?"

"Ừm." Tần Thư Trăn vịn cánh tay Lăng Dao, chậm rãi ngồi dậy, dụi dụi mắt, mỉm cười nói, "Mọi người đang nói chuyện gì thế?" Nửa chữ cũng không nhắc đến việc bản thân ngày càng suy nhược.

Cố Viễn Chi dịu giọng giải thích: "Vừa rồi phát hiện chút ma khí, chúng ta đang đoán xem là loại ma vật gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!