Lăng Dao ngâm mình tắm táp khoan khoái một trận, đến khi toàn thân lỗ chân lông đều thư giãn ra, mới lấy lọ hương chi bảo dưỡng do chính mình điều chế, thoa đều lên người —— thứ kem này được nấu từ linh thực và mỡ linh thú, công dụng và chất lượng lẫn mùi hương đều vượt xa các thương hiệu dưỡng da xa xỉ ở thế giới cũ, nàng dùng đến nghiện.
Thoa xong, nàng thay một chiếc váy dài bằng tơ ngó sen họa văn mai băng nứt, bên ngoài khoác áo dài trơn màu xám lau nhạt, nhã nhặn, kín đáo mà vẫn tao nhã, hoàn hảo vô cùng.
Lăng Dao hài lòng không thôi, sấy khô tóc, chải gọn rồi cài tùy ý một cây trâm ngọc, mở cửa bước ra ngoài.
Tần Thư Trăn đang ngồi trong viện, đặt đá huỳnh quang đọc sách.
Nàng cũng đã thay y phục, váy tử đinh hương bướm xuyên hoa phối áo ngắn màu xanh núi nhạt. Có lẽ nghe theo lời Lăng Dao, dạo này nàng thích búi tóc rủ, lại điểm thêm dải lụa và hoa lụa cùng màu y phục, vừa tươi mát vừa đáng yêu, dưới quầng sáng dịu dàng, nàng đẹp như tiên trong tranh, như Hằng Nga dưới ánh trăng.
Hoàn toàn là một phong cách khác hẳn Lăng Dao.
Lăng Dao không nhịn được, dừng chân ngắm nhìn.
Dù linh lực bị áp chế, công phu của Tần Thư Trăn vẫn còn nguyên, nghe thấy tiếng mở cửa và bước chân, nhưng mãi không thấy người tới gần, nàng liền ngẩng mắt nhìn sang, khoảnh khắc ấy, như hoa xuân bừng nở.
"Đứng đó làm gì thế?" Nàng cười hỏi, "Không vội đi ăn sao?"
Lăng Dao nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia, vừa kinh diễm vừa mềm lòng, dung mạo thì khỏi phải nói, mà tình cảm tỷ muội của tiểu nha đầu đối với nàng cũng thật sự chân thành với đáng tin, nếu không phải như vậy thì ......
Haiz, một món nợ rối rắm.
Dường như nhận ra vẻ trầm xuống của nàng, Tần Thư Trăn vội đứng dậy, cau mày hỏi: "Sư tỷ?"
Lăng Dao hoàn hồn: "À? Không có gì." Nàng cười hì hì bước tới, "Chỉ là vừa ra cửa đã thấy mỹ nhân, bị chấn động chút thôi."
Tần Thư Trăn: "......" Cạn lời cúi đầu, cất sách và đá huỳnh quang đi.
Lăng Dao khom người, từ dưới ngước lên nhìn nàng, trêu chọc: "Giận rồi à?"
Tần Thư Trăn hờn dỗi: "Sư tỷ lúc nào cũng thích chọc ghẹo muội." Nàng giơ tay, dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào trán Lăng Dao, "Rõ ràng tỷ cũng xinh đâu kém, sao cứ suốt ngày trêu muội?"
Lăng Dao cười khanh khách né đi: "Ta có đâu? Ta chỉ là một tiểu tu sĩ thường thường vô kỳ thôi mà!"
Tần Thư Trăn liếc bộ y phục trên người nàng, nhíu mày: "Rõ ràng là tỷ ngày nào cũng ăn mặc giản dị như thế......" Nàng lẩm bẩm nói, "Trước đây tỷ thích mặc đồ đỏ, khi ấy đẹp lắm."
Lăng Dao khoanh tay: "Thôi thôi, giờ ta là người kín đáo dịu dàng rồi, màu đỏ không hợp với ta." Đó là nguyên chủ.
Liên tiếp hai đời, nguyên chủ đều không còn xuất hiện nữa, e rằng đã hương tiêu ngọc vẫn từ lúc Trúc Cơ rồi —— nàng chính là xuyên qua vào thời điểm nguyên chủ Trúc Cơ.
Tần Thư Trăn tưởng nàng đùa, liếc nàng một cái: "Dịu dàng chỗ nào? Muội thấy tỷ càng ngày càng tinh nghịch thì có."
Lăng Dao làm mặt quỷ.
Tần Thư Trăn bất lực.
Lăng Dao cười hì hì: "Thôi, không trêu muội nữa." Nàng đặt tay lên vai Tần Thư Trăn, xoay người nàng lại, từ phía sau khoác vai đẩy nhẹ về phía trước, "Cũng gần đến giờ rồi, đi tìm Nam đại ca bọn họ thôi."
Đã vào giờ Tuất, không biết Chu Hiển lúc nào xuất hiện, đi sớm một chút vẫn hơn.
Bọn họ đều không thiếu tiền, năm người đặt hẳn ba khu viện, Lăng Dao và Tần Thư Trăn một khu, Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ một khu, Huyền Chân thích yên tĩnh nên cũng lấy riêng một khu.
Dân buôn đi đường tất nhiên không thuê nổi loại viện đắt đỏ thế này, mà nhà giàu có thể ở được thì cũng chẳng ai lúc băng tuyết còn chưa tan đã chạy ra ngoài, vì vậy cả hậu viện rộng lớn của khách đ**m Duyệt Lai chỉ có mấy người bọn họ.
Lăng Dao bèn chọn chỗ uống rượu ở trong hoa viên, vừa tiện lại vừa thưởng thức cảnh đẹp.
Dù sao cũng là khách đ**m lớn nhất thành, khu vườn nhỏ này được xây dựng tinh tế, mỗi bước một cảnh, tao nhã vô cùng.
Lăng Dao đẩy Tần Thư Trăn ra khỏi tiểu viện, vừa định rẽ về phía hoa viên thì nghe từ hướng tây bắc mơ hồ vọng lại tiếng thét kinh hoàng và tiếng bàn tán.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!