Chương 16: Kẻ khinh nhờn

Trong nguyên tác, vì dung mạo quá đỗi xuất chúng, Tần Thư Trăn đã lọt vào mắt xanh của Chu Hiển, kẻ cũng đang ở thành Phong Đăng.

Chu Hiển, đệ tử Hợp Hoan Tông, tai tiếng lẫy lừng trong Tu Chân giới. Hợp Hoan Tông vốn đã chẳng có danh tiếng tốt đẹp gì, mà tên này lại còn là hạng xuất sắc trong đám bại hoại, ỷ vào tu vi cao, thường xuyên lẻn vào phòng khuê trộm hương, khiến người trong giới vô cùng khinh ghét. Nhưng khổ nỗi hắn tu vi cao thâm, thuật ẩn thân nấp hơi lại cực kỳ tinh xảo, nên rất nhiều người đành bó tay chịu trận.

Khi đó, nam chính vừa đuổi theo tới nơi, vì không biết nữ chính trọ ở khách đ**m nào nên phải tìm khắp nơi, rồi tình cờ đụng phải đúng lúc này.

Anh hùng cứu mỹ nhân tuy sáo rỗng, nhưng vào thời khắc sinh tử, dù là ai ra tay giúp đỡ cũng có thể lập tức kéo đầy thanh hảo cảm —— huống chi là nam nữ chính vốn đã có tình ý với nhau?

Cũng chính vì sự cố này mà nam chính quyết định hộ tống nữ chính về Từ Tâm Cốc, từ đó mới kéo theo hàng loạt tình tiết máu chó về sau......

Khoan đã.

Chu Hiển hình như có tu vi Kim Đan hậu kỳ? Nếu cốt truyện thật sự xảy ra, trong khi linh lực của Tần Thư Trăn hiện giờ đều bị áp chế, chẳng phải sẽ càng nguy hiểm sao.

Trong lòng Lăng Dao chấn động, lập tức kéo tay Tần Thư Trăn: "Sư muội."

Mấy người đồng loạt dừng bước.

Lăng Dao chớp mắt, lúc này mới phát hiện bọn họ đã đi vào hậu viện. Nàng vội cười, trực tiếp đề nghị: "Giờ trời còn sớm, hay là chúng ta cùng nhau uống rượu chuyện trò, thắp đèn tâm sự, tiện thể nếm thử món ngon của thành Đại Phong Đăng luôn đi?"

Nàng không đánh lại Chu Hiển, ở cạnh Tần Thư Trăn cũng chẳng giúp được gì, chi bằng gom hết mọi người lại một chỗ, bất kể Chu Hiển có xuất hiện hay không, màn nam chính cứu mỹ nhân cũng coi như tiêu tan.

Nam Thanh Duệ phe phẩy quạt giấy, khó hiểu hỏi: "Chẳng phải cô đang sốt ruột muốn tắm sao?"

Lăng Dao chỉ cười: "Giờ còn sớm, đâu có chậm trễ việc tắm rửa... Với lại mấy ngày nay chúng ta lăn lộn ngoài hoang dã, hiếm khi nghỉ lại thành trấn, chẳng lẽ không nên ăn cho tử tế một bữa à?"

Cố Viễn Chi liếc nhìn Tần Thư Trăn, không lên tiếng.

Người sau mỉm cười nói: "Sư tỷ, lúc ở ngoài trời, ngày nào tỷ cũng lo liệu đồ ăn cho bọn muội, làm gì còn tâm trí nghĩ tới chuyện khác......" Nàng trêu chọc, "Hay là vì mấy hôm nữa đến Pháp Hoa Tự rồi, sợ tiếp theo phải ăn chay?"

Má ơi, đây đúng là vấn đề lớn thật đó! Lăng Dao ném cho nàng một ánh mắt tán thưởng: "Tiểu sư muội hiểu ta nhất!" Rồi phẫn uất nói tiếp, "Lát nữa ta không chỉ ăn, còn phải bảo chưởng quầy bán thêm cho ta ít nguyên liệu nữa!"

Ba người Tần Thư Trăn bật cười.

Lăng Dao chẳng để ý, chỉ dặn dò: "Quyết định như vậy nhé, ta đi bảo tiểu nhị sắp xếp rượu thịt." Rồi quay đầu nhắc Huyền Chân, "Sư thúc cũng cùng đi nha, ta sẽ bảo bọn họ chuẩn bị trà nước với đồ chay cho ngài."

Tổng cộng chỉ có mấy người, ai cũng có mặt, mỗi người nói thêm vài câu thì giao tình giữa nàng với nam chính sẽ bớt đi đôi chút.

Đặc biệt là Huyền Chân. Có lẽ vì khí chất ôn hòa của hắn, cũng có lẽ vì hắn là người duy nhất kiếp trước không hề có bất cứ liên hệ đặc biệt nào với nam nữ chính...... Tóm lại, có Huyền Chân ở đây, trong lòng nàng cũng an ổn hơn phần nào.

Những dịp tụ tập bất đắc dĩ để né cốt truyện thế này, nàng thật lòng rất mong Huyền Chân ở lại. Dù sao hắn xưa nay dễ nói chuyện, hẳn sẽ không từ chối ——

"Không cần."

Lăng Dao: "......"

Huyền Chân dời ánh mắt đi, chậm rãi nói: "Bần tăng đã lâu chưa làm thời khóa tối, cần về phòng tắm gội xông hương, tụng niệm kinh văn."

Lăng Dao có chút thất vọng, nhưng cũng không tiện cưỡng ép, đành hẹn thời gian gặp lại với ba người kia rồi buồn bực rời đi.

Sau khi dặn dò chủ quán chuẩn bị rượu thịt buổi tối cùng những nguyên liệu mình cần, nàng mới cùng Tần Thư Trăn đến khu viện bọn họ nghỉ lại đêm nay.

Kiếp trước, Chu Hiển khoảng chừng sẽ xuất hiện vào giờ Hợi, Lăng Dao xem giờ, mới chỉ qua giờ Dậu, còn gần hai canh giờ nữa mới đến giờ Hợi, đủ để nàng ngâm mình cho thỏa thích.

Tiễn Tần Thư Trăn vào Tây Sương, Lăng Dao chui vào Đông Sương, đóng cửa sổ kín mít, chuẩn bị tắm rửa.

Nàng lôi từ túi trữ vật ra cả bộ thùng chậu bằng ngọc dùng riêng, pháp thuật hệ Thủy, hệ Hỏa thay nhau thi triển, chỉ trong chốc lát đã chuẩn bị xong nước tắm với nhiệt độ vừa vặn.

Dù sao ngày nào cũng dùng thuật tinh khiết, Lăng Dao chỉ xối rửa sơ qua rồi thả người thoải mái ngâm vào chiếc bồn tắm ngọc bích tự chế........

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!