Phần lớn nguyên liệu Lăng Dao dùng đều chứa linh lực, lại thêm gia vị nàng tự tay điều chế, hương vị quả thực không tệ. Không chỉ Nam Thanh Duệ, ngay cả Cố Viễn Chi xuất thân thế gia ở Lộ Châu cũng liên tục khen ngon.
Tần Thư Trăn vừa ăn vừa kể cho mọi người nghe những món đặc sắc Lăng Dao từng làm ở trong cốc, lời khen nối tiếp lời khen, khiến Cố Viễn Chi bắt đầu hỏi han về cuộc sống của nàng ở cốc.
Lăng Dao nhìn hai người một cái, không nói gì, nếu nói mà có ích thì đời trước nàng đã nói đủ nhiều rồi, rốt cuộc cũng đâu thay đổi được gì? Nói nhiều vô ích.
Nàng cúi đầu, chuyên tâm ăn.
Trong bát bỗng xuất hiện một miếng thịt.
Lăng Dao ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn người đối diện.
Nam Thanh Duệ mỉm cười, nói: "Lăng cô nương vất vả cả ngày, nên ăn nhiều chút."
Lăng Dao giãn mặt: "Cảm ơn Nam tiền bối, ta tự gắp được."
Nụ cười Nam Thanh Duệ khựng lại, nửa đùa nửa thật nói: "Dù sao cũng là giao tình cùng ngắm đèn, cùng ăn cơm, mà vẫn gọi ta là tiền bối, có phải hơi xa cách không?"
Cố Viễn Chi lập tức quay sang phụ họa: "Đúng vậy, hai vị cô nương đều quá khách sáo."
Lăng Dao âm thầm trợn mắt, cười giả lả: "Đối với bậc trưởng bối, chúng ta trước giờ vẫn rất lễ phép." Một câu liền kéo hai người kia lên hẳn một bậc.
Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ cùng lúc nghẹn họng.
Tần Thư Trăn cúi đầu che miệng cười trộm.
Nam Thanh Duệ nhìn Lăng Dao đang mím môi cười, có chút đau đầu: "Lăng cô nương, tu giới luận bối phận theo tu vi. Theo quy củ, chúng ta đều là Kim Đan, tính ra là cùng hàng."
Lăng Dao lúc này mới nhớ ra chuyện ấy, bĩu môi: "Vậy thì cũng cao hơn chúng ta, vẫn phải kính."
Nam Thanh Duệ nghĩ nghĩ, nói: "Cũng đúng, nhưng gọi tiền bối thì xa lạ quá. Hay thế này, mỗi bên nhường một bước... Các cô cứ gọi chúng ta là huynh."
Lăng Dao:...... Huynh đài, vì giúp nam chính mà huynh đúng là tận tâm.
Cố Viễn Chi quả nhiên rất vui: "Cách này hay, vừa có lễ lại vừa thân."
Tần Thư Trăn do dự một chút, không nói gì, chỉ nhìn Lăng Dao.
Nam Thanh Duệ cũng cười híp mắt nhìn nàng: "Lăng cô nương, ý cô nương thế nào?"
Lăng Dao thầm trợn mắt. Gọi huynh thì có ích gì? Kiếp trước nàng gọi không biết bao nhiêu lần, lúc bọn họ ra tay cũng đâu có nhẹ hơn.
Nghĩ tới đây, lòng nghịch ngợm nổi lên, nàng bèn bóp giọng, làm nũng: "Gọi thì gọi thôi ~~~ Nam đại ca ~~ Cố đại ca ~~"
Cố Viễn Chi, Nam Thanh Duệ: "......"
Tần Thư Trăn: "......"
Lăng Dao còn chưa kịp bật cười, đã nghe "tách" một tiếng khẽ, theo phản xạ quay đầu nhìn sang.
Chỉ thấy Huyền Chân vốn đang lặng lẽ dùng bữa, sững sờ nhìn đôi đũa trong tay mình —— Đũa gãy rồi.
Nhận ra ánh mắt mọi người đang dồn về phía mình, hắn chậm rãi ngước lên, ánh nhìn phẳng lặng như giếng cổ lướt qua Nam Thanh Duệ rồi dừng lại trên gương mặt Lăng Dao, giọng nhàn nhạt: "Xin lỗi, nhất thời lỡ tay làm gãy đũa."
Lăng Dao chớp mắt: "Không sao đâu, ta còn nhiều lắm." Nàng nhanh nhẹn lấy ra một đôi đũa sạch khác đưa sang, tiện miệng hỏi, "Sư thúc, chẳng lẽ ngài vừa ăn cơm vừa luyện công sao?" Nếu không thì sao lại bẻ gãy cả đũa?
Huyền Chân "ừ" một tiếng, chẳng nói là có cũng chẳng nói là không, chỉ nhận lấy đũa rồi cúi đầu tiếp tục ăn.
Cố Viễn Chi thu hồi ánh mắt, nối tiếp câu chuyện ban nãy, đầy mong đợi nhìn Tần Thư Trăn: "Tần cô nương, sư tỷ của cô đã đổi cách xưng hô rồi đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!