Huyền Chân cúi mắt, nhìn chiếc đèn Như Ý đỏ rực trong tay, bắt đầu lặng lẽ niệm Thanh Tâm Chú.
Lăng Dao hoàn toàn không hay biết, thậm chí còn hò hét theo đám đông: "A a a! Phía trước đi nhanh lên nào!!"
Tần Thư Trăn buồn cười bất lực, kéo tay áo nàng: "Sư tỷ tỷ bình tĩnh chút đi! Đừng để người ta chê cười!"
Xung quanh quá ít người, nàng nhịn không được mà nói lớn.
Lăng Dao làm mặt quỷ với nàng, lớn tiếng: "Bình tĩnh làm gì? Ta đây gọi là vui cùng dân chúng đó!"
Mặt Tần Thư Trăn đầy bất đắc dĩ.
Nam Cung Duệ cười khẽ, phe phẩy cây quạt trong tay: "Lăng cô nương phóng khoáng tùy tâm, tự tại vui vẻ, cũng có vài phần phong thái tự tại của Phật gia." Hắn thuận miệng hỏi, "Thiền sư ngài thấy sao?"
Huyền Chân thấy sao: "Tự tính tức Như Lai."
Lăng Dao quay đầu lại, khuôn mặt đầy hứng khởi: "Là sao?"
Chưa kịp để Huyền Chân mở miệng, Nam Thanh Duệ đã thay hắn giải thích Chưa kịp để Huyền Chân mở miệng, Nam Thanh Duệ đã thay hắn giải thích: "Trong Phật ngữ có câu, chúng sinh vốn đủ Phật tính, tự tính vốn đầy đủ, vốn không lay động, vốn thanh tịnh, vốn không sinh không diệt, tự tính ấy chính là bản tính Như Lai......" Thấy Lăng Dao vẫn ngơ ngác, hắn bất đắc dĩ tóm lược, "Đại ý là, giữ vững bản tâm thì tựa như Như Lai... xem như lời khen."
Lăng Dao bừng tỉnh: "À, thì ra sư thúc đang khen ta?"
Nam Thanh Duệ mỉm cười gật đầu: "Lăng cô nương xứng đáng."
Huyền Chân khẽ hạ mí mắt, ngón tay cái trống rỗng động đậy lại muốn lần Phật châu.
Được chính miệng Huyền Chân khẳng định, Lăng Dao càng thả lỏng hơn.
Dù vậy, cũng chẳng cần gào hét nữa —— bởi bọn họ đã theo dòng người tiến sát đến khu vực đặt đài hoa đăng.
Những tráng hán khiêng đèn lần lượt đặt các đài đèn cao mấy trượng xuống, rồi vây quanh nhảy múa trong điệu vũ cầu phúc, miệng hô vang giai điệu vui tươi, rộn ràng.
Xung quanh, dân chúng ai nấy đều phấn khởi rộn ràng, người thì cất cao tiếng hát hòa theo, kẻ thì dậm chân theo nhịp mà lắc lư.
Đó là lễ hội và náo nhiệt của người phàm, cũng là kiểu sinh hoạt mà Lăng Dao yêu thích —— khoảnh khắc này, cứ để cốt truyện chết đi cho rồi!
Nàng hưng phấn lắc đầu lư theo tiếng hát, nếu không phải trên tay còn xách đèn lồng, e rằng đã nhảy theo đám đông từ lâu.
Tần Thư Trăn cũng bị bầu không khí sôi động lây nhiễm, hoàn toàn quên mất công pháp của mình đang bị áp chế, nét mặt thả lỏng đứng bên cạnh, Cố Viễn Chi đứng ở phía còn lại, cẩn thận che chở cho nàng.
Huyền Chân xách đèn lồng, tay trái chắp sau lưng, mí mắt khẽ rủ xuống, ánh nhìn chậm rãi dừng lại nơi những ngón tay thon mảnh đang nắm chiếc đèn thỏ bên cạnh.
Trong đèn lồng đặt nến, ánh sáng ấm áp nhàn nhạt xuyên qua lớp sa trắng, tôn lên những ngón tay cầm cán gỗ trắng mịn như ngọc, mềm mại tựa không xương......
Đứng phía sau, Nam Thanh Duệ cũng khẽ phe phẩy quạt giấy, vừa thưởng đèn, ngắm sông, vừa quan sát người và cảnh, nhìn Lăng Dao hưng phấn la hét không kiêng dè, trong mắt hắn ánh lên mấy phần hứng thú.
Điệu múa cầu phúc kéo dài không lâu, sau khi những tráng hán m*nh tr*n lui xuống, đám đông vây quanh liền ùa lên các đài hoa đăng, ngắm nhìn những chiếc đèn tinh xảo ở cự ly gần.
Nhóm Lăng Dao cũng theo dòng người tiến lên phía trước.
Trí tuệ và tay nghề của người xưa thể hiện trọn vẹn trên những chiếc hoa đăng khổng lồ ấy, cái thì lộng lẫy, cái thì tinh xảo, ánh sáng rực rỡ, soi sáng cả bầu trời đêm.
Ngay cả Lăng Dao luôn tự nhận mình là thấy nhiều biết rộng —— cũng bị những chiếc đèn thủ công tuyệt đẹp này làm cho sững sờ, không ngừng thốt lên những tiếng "oa", "oa" đầy kinh ngạc.
Biến cố xảy ra đúng vào lúc này.
Phía trước, một chiếc đèn Song Long phun châu cao gần ba trượng bỗng khẽ rung lên, rồi bắt đầu nghiêng về phía bọn họ.
Cần biết rằng, để có thể cháy suốt thời gian dài, tất cả những đèn lưu ly trên giá đều chứa đầy dầu đèn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!